Bài viết

HOÀNG VĂN THỤ

TP. Hồ Chí Minh06/07/2026CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON 24A (ĐOÀN PHƯỜNG BÌNH THẠNH)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nụ Cười Ngẩng Đầu Trước Bình Minh Pháp TrườngTrong những bài viết trước, tôi đã cùng các bạn đi qua rất nhiều cung bậc của lòng quả cảm. Chúng ta đã thấy những thanh niên mười chín, đôi mươi ngã xuống, những người mẹ gạt nước mắt vì đại nghĩa. Hôm nay, trên cương vị một nhà báo, tôi muốn mời các bạn — đặc biệt là những người trẻ đang đứng trước những lựa chọn lớn của cuộc đời — dừng chân tại một cột mốc lịch sử đầy kiêu hùng: Bãi bắn Tương Mai (Hà Nội), rạng sáng ngày 24 tháng 5 năm 1944.Đó là nơi một người đàn ông 35 tuổi, một trí thức, một lãnh đạo kiệt xuất của Đảng đã bước ra pháp trường. Ông không đi đến cái chết với sự bi lụy, mà bước đi như một người chiến thắng, để lại cho hậu thế một nụ cười bất tử và những vần thơ làm lay động hàng triệu trái tim thanh niên.Ông là Hoàng Văn Thụ — người con ưu tú của đồng bào xứ Lạng.Kỳ 1: Người Thanh Niên Áo Chàm Và Khát Vọng Vượt NúiHãy quay ngược thời gian về những năm 1920 tại vùng đất Văn Lãng, Lạng Sơn. Hoàng Văn Thụ sinh ra trong một gia đình dân tộc Tày. Ở vùng biên cương xa xôi ấy, cậu thiếu niên Thụ ngày ấy nổi tiếng là người học giỏi, thông minh và có tâm hồn nhạy cảm.Nếu chọn một cuộc sống bình thường, ông hoàn toàn có thể làm một viên chức nhỏ dưới chế độ thực dân, sống an nhàn bên bản làng. Nhưng không, lòng yêu nước và khát vọng tự do đã thôi thúc người thanh niên áo chàm ấy làm một cuộc đại hành trình.Năm 19 tuổi, Hoàng Văn Thụ cùng người bạn chiến đấu của mình bí mật cắt rừng, vượt biên giới sang Trung Quốc để tìm đường làm cách mạng.Ông chấp nhận làm thợ cơ khí, làm những công việc chân tay nặng nhọc để bám trụ.Ông tự học, tự rèn luyện để trở thành một trong những người đặt nền móng đầu tiên cho phong tào cách mạng ở vùng biên giới Việt — Trung."Đại ngàn xứ Lạng có thể che khuất tầm nhìn, nhưng không thể ngăn được chí hướng của một người thanh niên đã quyết tâm đi tìm ánh sáng cho dân tộc."Kỳ 2: Bản Lĩnh Của Vị Lãnh Đạo Giữa Vòng VâyNăm 1941, lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc về nước. Hoàng Văn Thụ khi ấy là Bí thư Ban Ban Cán sự Đảng tỉnh Lạng Sơn, rồi Ủy viên Ban Thường vụ Trung ương Đảng, được giao trọng trách đặc biệt: Xây dựng ATK (An toàn khu) và chỉ đạo phong tào cách mạng vùng Bắc Kỳ.Đây là giai đoạn khốc liệt nhất, khi thực dân Pháp thẳng tay đàn áp, truy quét gắt gao. Hoàng Văn Thụ phải cải trang thành nhiều thân phận khác nhau: lúc là một người thợ giày, lúc là một ông thầy đồ, lúc lại là người buôn chuyến. Ông len lỏi qua từng con ngõ nhỏ của Hà Nội, ngủ đình, ngủ chợ để chèo lái con thuyền cách mạng.Tháng 8 năm 1943, trong một chuyến đi công tác tại ngõ Nam Ngư (Hà Nội), ông không may bị giặc mật thám phục kích và bắt giữ.Biết mình đã bắt được "cá lớn", thực dân Pháp dùng mọi thủ đoạn hèn hạ nhất. Chúng tra tấn ông dã man bằng dòng điện, bằng đòn roi, rồi lại dùng mưu kế dụ dỗ, hứa hẹn danh vọng, tiền tài. Nhưng trước mặt quân thù, Hoàng Văn Thụ chỉ đưa ra một câu trả lời duy nhất: Sự im lặng đanh thép của một lòng trung thành tuyệt đối.Kỳ 3: Bản Tình Ca Cuối Cùng Và Nụ Cười Bất TửKhông thể khuất phục được người chiến sĩ cộng sản, thực dân Pháp kết án tử hình ông.Đêm trước ngày ra pháp trường, trong xà phòng lạnh lẽo của nhà tù Hỏa Lò, Hoàng Văn Thụ đã không ngủ. Ông không nghĩ về cái chết, ông nghĩ về tương lai của đất nước, về những người đồng chí đang tiếp tục chiến đấu. Và trong bóng tối ấy, ông đã viết lại bài thơ nhắn gửi đồng chí của mình — bài thơ đã trở thành tuyên ngôn sống của biết bao thế hệ thanh niên:"Việc nước xưa nay khôn vạch trước, Sự đời dầu quản cuộc xoay vần. Bấy lâu giành giật lòng bờ cõi, Một sớm cương thường gửi tấm thân. Khắp bạt ngàn dâu xanh rờn rợn, Tràn đầy xương máu đỏ phân phân. Nhắn anh em bấy nhiêu lời chúc, Vững chí kiên tâm chớ ngại ngần!" Rạng sáng ngày 24 tháng 5 năm 1944, giặc giải ông ra bãi bắn Tương Mai. Trước khi loạt đạn vang lên, tên quan tòa Pháp hỏi ông có cần bịt mắt hay nói lời xin ân xá không. Hoàng Văn Thụ ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào họng súng của kẻ thù và dõng dạc nói:"Không cần bịt mắt tôi! Các ông là kẻ xâm lược, các ông không có quyền nhân danh công lý để xử tử tôi. Ngày mai, nhân dân Việt Nam sẽ đòi lại món nợ này!"Một loạt đạn chát chúa vang lên. Hoàng Văn Thụ ngã xuống, nhưng nụ cười hiên ngang, ngạo nghễ của ông trước họng súng quân thù đã đóng đinh vào lịch sử như một biểu tượng của sự bất tử. Chỉ một năm sau ngày ông hy sinh, Cách mạng Tháng Tám thành công, lời tiên đoán của ông đã trở thành sự thật.Lời Kết: "Vững Chí Kiên Tâm Chớ Ngại Ngần!"Các bạn thanh niên thân mến,Hoàng Văn Thụ ra đi ở tuổi 35 — độ tuổi đẹp nhất của sự chín chắn, tài năng và hoài bão. Ông đã chọn hiến dâng tuổi trẻ của mình cho một lý tưởng lớn lao hơn cả mạng sống của bản thân.Ngày hôm nay, khi chúng ta đi qua những con phố, những ngôi trường mang tên Hoàng Văn Thụ trên khắp cả nước, câu chuyện của ông không phải là một chương sử cũ kỹ để lãng quên. Đó là một chiếc gương soi cho thế hệ trẻ hôm nay.Ở tuổi 15, 20, chúng ta có dám bứt phá ra khỏi vùng an toàn để đi tìm lý tưởng và học hỏi như chàng thanh niên áo chàm năm xưa?Ở tuổi trưởng thành, đối mặt với những thất bại, những áp lực của cuộc sống, chúng ta có giữ được tinh thần "Vững chí kiên tâm chớ ngại ngần" trước khó khăn?Cuộc sống thời bình có thể không cần chúng ta phải đứng trước pháp trường, nhưng nó cần chúng ta có bản lĩnh để sống một cuộc đời rực rỡ, có trách nhiệm và không thẹn với lòng. Hãy để nụ cười và tinh thần của anh hùng Hoàng Văn Thụ thắp sáng con đường phía trước của các bạn!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn