Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

HOÀNG VĂN THỤ: TIẾNG HÁT TRONG TRẺO GIỮA MƯA BOM BÃO ĐẠN

HOÀNG VĂN THỤ: TIẾNG HÁT TRONG TRẺO GIỮA MƯA BOM BÃO ĐẠN

Thái Nguyên05/03/2026Lớp K22 Luật kinh tế (Trường Đại học Kinh tế và Quản trị Kinh Doanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

HOÀNG VĂN THỤ: TIẾNG HÁT TRONG TRẺO GIỮA MƯA BOM BÃO ĐẠN

1. Người con của núi rừng xứ Lạng

Trong những năm tháng "tiền khởi nghĩa" sục sôi, có một người thanh niên dân tộc Tày với trái tim rực cháy đã rời bản làng, rời thung lũng Văn Lãng (Lạng Sơn) để đi tìm con đường cứu nước. Đồng chí Hoàng Văn Thụ không chỉ là một nhà lãnh đạo kiệt xuất của Đảng mà còn là một tâm hồn nghệ sĩ đầy lạc quan, người đã dùng chính cuộc đời mình để viết nên một bản hùng ca về lòng trung thành.

2. Những nốt trầm bổng trong bản hùng ca cách mạng

Người thợ máy và sứ mệnh kết nối

Cũng giống như các đồng chí cùng thời, Hoàng Văn Thụ đã dấn thân vào con đường "vô sản hóa". Ông sang Trung Quốc, làm thợ máy tại xưởng cơ khí ở Nam Ninh để gây dựng cơ sở cách mạng. Với khả năng vận động quần chúng tài tình, ông đã biến những công nhân, những thanh niên yêu nước xa xứ thành một khối đoàn kết. Chính ông là người có công lớn trong việc xây dựng đường dây liên lạc quốc tế, nối liền phong trào cách mạng trong nước với hải ngoại, tạo tiền đề cho sự trở về của lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc năm 1941.

Bản lĩnh trước nanh vuốt kẻ thù

Tháng 8 năm 1943, đồng chí Hoàng Văn Thụ bị mật thám Pháp bắt tại Hà Nội. Trong nhà tù Hỏa Lò – "địa ngục trần gian" giữa lòng thủ đô, ông đã phải chịu đựng những trận đòn tra tấn dã man đến mức chết đi sống lại. Thế nhưng, kẻ thù đã hoàn toàn thất bại trước ý chí của ông.

Không thể khuất phục bằng đòn roi, chúng dùng danh lợi để dụ dỗ. Đáp lại, ông chỉ để lại một nụ cười khinh bỉ. Đối với Hoàng Văn Thụ, cái chết vì dân tộc là một cái chết huy hoàng, còn sống trong cảnh nô lệ là một nỗi nhục nhã khôn cùng.

Vần thơ thép trước pháp trường Tương Mai

Có lẽ khoảnh khắc "hoa lửa" rực rỡ nhất trong cuộc đời ông chính là sáng ngày 24/5/1944. Tại pháp trường Tương Mai, khi kẻ thù muốn bịt mắt ông trước khi bắn, ông đã khảng khái từ chối: "Không cần! Hãy để tôi nhìn mảnh đất quê hương lần cuối".

Trước họng súng đen ngòm, ông không hề nao núng mà ngâm vang bài thơ tuyệt mệnh, những vần thơ đã trở thành tuyên ngôn sống cho bao thế hệ thanh niên:

"Việc nước xưa nay có bại thành Sống chết làm sao cho vẻ vang Này bấy nhiêu lời gửi lại bạn Tiếp sau xây dựng dải giang sơn..."

Tiếng súng nổ súng vang lên, nhưng tinh thần của ông đã hóa thân vào mây trời, vào hồn thiêng sông núi, thúc giục hàng triệu trái tim đứng lên làm nên cuộc Cách mạng tháng Tám vĩ đại chỉ một năm sau đó.

3. Ngọn lửa Hoàng Văn Thụ trong trái tim tuổi trẻ hôm nay

Câu chuyện về đồng chí Hoàng Văn Thụ không chỉ là một trang sử cũ, đó là bài học về lòng lạc quan cách mạng. Giữa những ngày tháng gian khổ nhất, ông vẫn làm thơ, vẫn mỉm cười và tin tưởng tuyệt đối vào thắng lợi cuối cùng.

Trong đề án Đoàn thanh niên, hình ảnh đồng chí Hoàng Văn Thụ sẽ là lời nhắc nhở chúng ta: Dù trong bất kỳ nghịch cảnh nào, thanh niên cũng phải giữ vững bản lĩnh và niềm tin.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HOÀNG VĂN THỤ: TIẾNG HÁT TRONG TRẺO GIỮA MƯA BOM BÃO ĐẠN | Câu chuyện thời hoa lửa