Cựu chiến binh

Hoàng Văn Tuấn – ký ức chiến trường Campuchia 1982

Bác Hoàng Văn Tuấn – một cựu chiến binh từng tham gia làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia vào năm 1982 – mỗi khi nhắc lại quãng thời gian ấy, trong giọng nói luôn có chút trầm ngâm, như gợi lại những ký ức vừa gian khổ, vừa nghĩa tình.

Quảng Ninh05/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Hoàng Văn Tuấn – một cựu chiến binh từng tham gia làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia vào năm 1982 – mỗi khi nhắc lại quãng thời gian ấy, trong giọng nói luôn có chút trầm ngâm, như gợi lại những ký ức vừa gian khổ, vừa nghĩa tình.

Bác kể, chiến trường Campuchia không chỉ khắc nghiệt bởi bom đạn, mà còn bởi điều kiện tự nhiên và bệnh tật:

“Khí hậu nóng bức, rừng rậm, muỗi nhiều… sốt rét là chuyện rất thường. Có khi chưa kịp gặp địch mà đã mệt vì bệnh rồi.”

Những cánh rừng rậm rạp, ẩm thấp, cùng với điều kiện sinh hoạt thiếu thốn khiến mỗi ngày trôi qua đều là một thử thách đối với người lính. Nhưng vượt lên tất cả, họ vẫn kiên cường bám trụ, hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Trong một lần làm nhiệm vụ, đơn vị của bác nhận lệnh hành quân xuyên rừng nhiều ngày để hỗ trợ một đơn vị bạn đang gặp khó khăn.

“Đường rừng dài, đi liên tục từ ngày này sang ngày khác. Lương thực mang theo có hạn, ăn uống thiếu thốn… nhưng không ai kêu ca.”

Những bước chân nối tiếp nhau trong im lặng, giữa cái nắng gắt và không khí ngột ngạt của rừng sâu. Ai cũng mệt, nhưng không ai dừng lại.

“Mệt thì nghỉ một chút rồi lại đi tiếp. Người này động viên người kia… cứ thế mà vượt qua.”

Không chỉ gắn bó với đồng đội, bác Tuấn còn nhớ rất rõ những lần đơn vị giúp đỡ người dân địa phương – những con người cũng đang chịu nhiều khó khăn sau chiến tranh.

“Có khi tụi tôi chia sẻ lương thực, giúp họ sửa lại nhà cửa. Mình sang giúp bạn, nhưng cũng nhận lại được nhiều tình cảm…”

Chính trong những hoàn cảnh ấy, bác cảm nhận rõ hơn về ý nghĩa của nhiệm vụ mình đang làm – không chỉ là chiến đấu, mà còn là giúp đỡ, sẻ chia.

Sau nhiều năm, khi chiến tranh đã lùi xa, ký ức về những ngày tháng ở Campuchia vẫn luôn đọng lại trong lòng bác.

Bác nhẹ nhàng nói:

“Mình sang giúp bạn… nhưng cũng học được rất nhiều về tình người.”

Một câu nói giản dị, nhưng chứa đựng cả một trải nghiệm sâu sắc – nơi mà giữa gian khó, con người vẫn tìm thấy sự gắn kết, yêu thương và sẻ chia.

Câu chuyện của bác Hoàng Văn Tuấn không chỉ là ký ức về một thời làm nhiệm vụ quốc tế, mà còn là minh chứng cho tinh thần nhân văn, nghĩa tình của người lính Việt Nam – dù ở bất cứ nơi đâu, vẫn luôn mang theo trái tim ấm áp và trách nhiệm với cộng đồng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn