Hoàng Văn Túng
Cụ từng tham gia tại đơn vị 2 T 4
Cụ Hoàng Văn Túng sinh năm 1923, là một trong những người cao tuổi nhất từng tham gia kháng chiến của bản Mùi 2. Thời trai trẻ của cụ gắn liền với chiến tranh. Khi tiếng gọi lên đường vang lên, cụ đang là trụ cột trong gia đình, nhưng vẫn quyết định gác lại mọi việc riêng để gia nhập đơn vị 2T4.
Cụ từng kể rằng ngày rời bản, mẹ cụ chỉ lặng lẽ gói cho con trai nắm xôi và dặn: “Đi thì phải giữ mình, còn sống mà về”. Câu nói ấy theo cụ suốt những năm tháng chiến đấu. Đơn vị của cụ hoạt động trong điều kiện vô cùng khó khăn. Vũ khí thiếu thốn, lương thực không đủ, nhiều khi phải ăn rau rừng, uống nước suối cầm hơi. Nhưng điều khiến cụ tự hào nhất không phải là sự chịu đựng, mà là tinh thần đoàn kết.
Trong chiến trận, cụ Túng nổi tiếng là người gan góc. Khi đối mặt với hiểm nguy, cụ luôn bình tĩnh xử lý tình huống. Có lần đơn vị bị địch bao vây, cụ cùng đồng đội lợi dụng địa hình rừng núi để thoát vòng vây an toàn. Những quyết định nhanh chóng và dứt khoát của cụ đã góp phần bảo toàn lực lượng.
Sau mỗi trận đánh, điều khiến cụ day dứt nhất là sự hy sinh của đồng đội. Cụ nói, người lính không sợ chết, chỉ sợ mình sống mà quên đi những người đã nằm lại. Chính vì vậy, khi trở về quê hương, cụ luôn sống giản dị, khiêm nhường, không bao giờ kể công.
Hòa bình lập lại, cụ Hoàng Văn Túng tiếp tục góp sức xây dựng bản làng. Cụ tham gia vận động bà con đoàn kết, xóa đói giảm nghèo, giữ gìn an ninh trật tự. Con cháu trong nhà được cụ dạy phải chăm chỉ học hành, không được ỷ lại, phải biết ơn thế hệ đi trước.
Câu chuyện về cụ Túng không chỉ là câu chuyện của một người lính, mà là biểu tượng của ý chí, của lòng trung thành và tinh thần trách nhiệm với quê hương.


