Hoàng Văn Vịnh – Người chính trị viên quả cảm, kiên cường giữ vững trận địa
Hoàng Văn Vịnh là cán bộ chính trị trưởng thành từ gian khổ, sớm được cách mạng giác ngộ và rèn luyện trong chiến đấu ác liệt. Trên chiến trường Lào, đồng chí luôn thể hiện bản lĩnh vững vàng, mưu trí, dũng cảm, trực tiếp chỉ huy đơn vị chiến đấu ngoan cường trước lực lượng địch đông gấp nhiều lần, có máy bay và pháo binh yểm trợ. Dù nhiều lần bị thương nặng, đồng chí vẫn kiên quyết bám trụ trận địa, động viên đồng đội chiến đấu đến cùng, góp phần giữ vững vị trí chiến lược và tiêu diệt nhiều si
Hoàng Văn Vịnh, sinh năm 1939, dân tộc Kinh, quê ở xã Mạc Lạn, huyện Thanh Ba, tỉnh Vĩnh Phú, nhập ngũ tháng 3 năm 1959. Khi được tuyên dương Anh hùng, đồng chí là chuẩn úy, chính trị viên phó đại đội 2, tiểu đoàn 2, trung đoàn 174, sư đoàn 316 đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam.
Nhà nghèo, lên 8 tuổi, Hoàng Văn Vịnh mồ côi cả cha lẫn mẹ, phải đi ở cho địa chủ. Sau cải cách ruộng đất, được cách mạng giải phóng khỏi cảnh tôi đòi, được Đảng giáo dục và giác ngộ, đồng chí hiểu rõ nghĩa vụ của mình đối với cách mạng và Tổ quốc, ở địa phương đồng chí tích cực, hăng hái hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao. Vào bộ đội Hoàng Văn Vịnh được tham gia đội quân tình nguyện chiến đấu ở Lào, chiến đấu 14 trận, lập nhiều chiến công xuất sắc. Đặc biệt trong những trận chiến đấu phòng ngự, đồng chí luôn luôn tỏ rõ là một cán bộ có bản lĩnh vững vàng, lãnh đạo, chỉ huy đơn vị chiến đấu ngoan cưởng, dũng cảm. Trong chiến đấu, chỗ nào ác liệt, gay go nhất Hoàng Văn Vịnh đều có mặt, chỉ huy chiến đấu giữ vững trận địa, bị thương nặng cũng không rời vị trí, kiên quyết chấp hành nghiêm mệnh lệnh, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.
Ngày 1 tháng 12 năm 1964, Hoàng Văn Vịnh phụ trách tiểu đội phòng ngự trên một quả đồi, với nhiệm vụ bảo vệ cạnh sườn cho đơn vị và chi viện cho phía trước, chống 1 tiểu đoàn địch, đồng chí đến từng vị trí động viên, giữ vững quyết tâm cho từng người, chờ cho địch vào chỉ còn cách 20 mét, mới lệnh cho đồng chí giữ trung liên bắn mạnh và hô toàn tiểu đội đồng loạt ném lựu đạn. Bị đánh bất ngờ, địch bỏ lại 28 xác chết và một số bị thương, chạy tán loạn xuống chân đồi. Chúng cho pháo bắn tới tấp vào chỗ của ta, rồi tổ chức tiếp hai đợt xung phong nửa, nhưng đều bị đánh lui. Thấy đạn còn rất ít, Hoàng Văn Vịnh động viên anh em củng cố trận địa, bắn tiết kiệm dạn, đánh lui được đợt phản kích thứ tư của địch thì đồng chí bị thương nặng, nhưng vẫn ở lại chỉ huy chiến đấu, giữ vững trận địa cho đến lúc đơn vị kịp chi viện lên.
Ngày 19 tháng 7 năm 1965, ba tiểu đoàn địch, ba lần đánh vào trung đội do đồng chí chỉ huy phòng ngự trên đồi H3Q6. Bị đánh bật ra, chúng phải lui xuống đồi Gỗ củng cố. Đêm đó, Hoàng Văn Vịnh chỉ huy phân đội, chia là 3 mũi đánh chiếm đồi Gỗ. Bị tập kích bất ngờ, bọn địch bị tiêu diệt một số, còn một số bỏ chạy. Đồng chí để lại 1 tiểu đội chốt giữ đồi Gỗ, còn 2 tiểu đội lên phòng ngự H3Q6.
Sáng 20 tháng 7 năm 1965, địch cho máy bay và pháo bắn phá liên tục vào đồi H3Q6 yểm hộ cho 3 tiểu đoàn bộ binh đánh lên. Chờ cho địch vào cách chiến hào 20 mét, Hoàng Văn Vịnh mới cho phân đội nhất loạt nổ súng và ném lựu đạn. Địch bị chết, bị thương nhiều tên, phải hốt hoảng bỏ chạy. Trong ngày, phân đội của đồng chí đã đánh lui 5 đợt tiến công của 3 tiểu đoàn địch. Tối hôm đó, đồng chí hội ý tổ Đảng, họp phân đoàn thanh niên để rút kinh nghiệm chiến đấu và xây dựng, củng cố quyết tâm cho các trận đánh sau.
Ngày 21 tháng 7 năm 1965, địch tăng thêm 1 tiểu đoàn nữa và cho pháo binh, máy bay bắn phá, chi viện cho 4 tiểu đoàn đánh vào bằng nhiều mũi. Hoàng Văn Vịnh vẫn bình tĩnh chỉ huy phân đội chiến đấu giữ vững trận địa, đánh bật tất cả 11 đợt tiến công của chúng.
Ngày 22 tháng 7 năm 1965, phân đội chỉ còn lại 7 người, đạn cũng còn ít, đồng chí động viên anh em "quyết tâm chiến đấu, không để một tấc đất lọt vào tay địch". Phân đội đánh lui 7 đợt tiến công của địch, đến đợt thứ 8 thì Hoàng Văn Vịnh bị thương nặng. Với 7 vết thương trên người, máu ra nhiều, đồng chí ngất đi, tỉnh lại nhiều lần. Mỗi lần tỉnh lại, Hoàng Văn Vịnh lại cố hỏi anh em để nắm tình hình, tham gia ý kiến và cổ vũ đồng đội chiến đấu.
Trong 4 ngày chiến đấu liên tục với 4 tiểu đoàn của địch có máy bay, pháo binh yểm hộ, đồng chí lãnh đạo, chỉ huy trung đội đánh lui 24 đợt tiến công của chúng, diệt 348 tên, giữ vững trận địa.
Đồng chí còn đạt thành tích tốt giúp nước bạn trong công tác dân vận, tuyên truyền giác ngộ quần chúng, diệt trừ bọn phỉ, xây dựng chính quyền cách mạng, tổ chức dân quân ở bốn bản có nhiều khó khăn, phức tạp.
Hoàng Văn Vịnh là một cán bộ có tác phong gương mẫu, sâu sát quần chúng, hết lòng vì đồng đội, đoàn kết, giúp đỡ nhân dân, sống khiêm tốn, giản dị, xây dựng đơn vị tiến bộ toàn diện, lập nhiều thành tích, được đồng đội và nhân dân tin yêu, mến phục.
Đồng chí đã được tặng thưởng 1 Huân chương Chiến công hạng ba.
Ngày 1 tháng 1 năm 1967, Hoàng Văn Vịnh được Chủ tịch nước Việt Nam dân chú cộng hòa tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân.


