Khác

Hoàng vũ khánh

Niềm tin sắt đá trong đôi mắt người cựu binh

Quảng Ninh07/07/2026Hoàng vũ khánh (LCĐ Khoa Công nghệ thông tin, Trường Đại học Hạ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một con hẻm nhỏ yên bình, tôi có dịp được trò chuyện cùng bác Trần Văn Tư, một cựu chiến binh, một "nhân chứng lịch sử" từng trực tiếp tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975. Dù năm nay đã ngoài 70 tuổi, mái tóc điểm bạc và việc đi lại có phần khó khăn do vết thương cũ, nhưng ánh mắt bác vẫn luôn sáng lên niềm tự hào mỗi khi nhắc về những năm tháng rực lửa của dân tộc.
Bác kể, năm 18 tuổi, gác lại những hoài bão tuổi trẻ và mái trường yêu dấu, bác lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Kỷ niệm khắc sâu nhất trong tâm trí người lính già là những đêm hành quân luồn rừng dài dằng dặc. Mưa rừng buốt giá, muỗi vắt, thiếu thốn đủ bề, nhưng những người lính trẻ khi ấy vẫn động viên nhau bằng những câu hát, nụ cười và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất. Bác trầm ngâm khi nhớ về những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại chiến trường khi tuổi đời còn quá trẻ. Trong một trận đánh ác liệt tại cửa ngõ tiến vào Sài Gòn vào những ngày tháng 4 lịch sử, một mảnh đạn pháo đã găm vào chân bác, để lại một vết sẹo lớn và những cơn đau nhức nhối mỗi khi trái gió trở trời.
Dẫu vậy, chưa một lần nào bác phàn nàn hay hối hận về những cống hiến đó. Bác mỉm cười hiền từ: "Độc lập, tự do của dân tộc được đánh đổi bằng máu, nước mắt và thanh xuân của biết bao thế hệ. Vết thương này với bác không phải là nỗi đau, mà là minh chứng hào hùng cho một thời tuổi trẻ đã sống và chiến đấu hết mình vì quê hương đất nước".
Lắng nghe câu chuyện của bác Tư, tôi như được sống lại một thời kỳ oanh liệt của ông cha. Câu chuyện ấy không chỉ là một mảnh ghép chân thực của lịch sử mà còn là bài học vô giá về lòng yêu nước, sự kiên cường và lòng biết ơn sâu sắc. Là một sinh viên đang được sống, học tập trong cảnh hòa bình, tôi tự nhủ bản thân phải nỗ lực phấn đấu nhiều hơn nữa để cống hiến cho xã hội, xứng đáng với sự hy sinh to lớn của những thế hệ cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn