Cựu chiến binh

HOÀNG XUÂN HÒA

Thái Nguyên07/04/2026ĐẶNG THỊ LOAN (XÃ XUÂN DƯƠNG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm đó, Hoàng Xuân Hòa vừa tròn hai mươi tuổi. Cái tuổi của ước mơ, của tình yêu chớm nở, của những dự định còn dang dở. Nhưng khi Tổ quốc cần, anh gác lại tất cả. Ngày lên đường, Hòa chỉ kịp nhìn lại mái nhà nhỏ, nơi có mẹ già đứng lặng bên hiên. Không nước mắt, không lời hứa dài dòng. Anh chỉ nói: “Con đi rồi sẽ về.” Một câu nói đơn giản, nhưng chất chứa cả niềm tin và hy vọng. 🔥 Ngọn lửa trong chiến tranh Chiến trường không có chỗ cho sự yếu mềm. Những ngày hành quân trong rừng sâu, những đêm trắng vì tiếng bom đạn, những cơn sốt rét khiến người run lên từng hồi – tất cả như thử thách ý chí của người lính trẻ. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, “ngọn lửa tuổi hai mươi” của Hoàng Xuân Hòa lại cháy sáng nhất. Anh không phải người giỏi nói, nhưng luôn là người xung phong khi đơn vị cần. Có lần, trong một trận đánh căng thẳng, Hòa tình nguyện ở lại chốt giữ vị trí để đồng đội rút lui an toàn. Sau trận đó, anh bị thương. Vết thương không quá nặng, nhưng đủ để anh hiểu rằng: chiến tranh có thể lấy đi bất cứ điều gì – kể cả tuổi trẻ. Những mất mát lặng thầm Có những người bạn cùng nhập ngũ với Hòa… đã không trở về. Mỗi lần nhắc lại, ông Hòa chỉ im lặng. Không kể chi tiết, không bi lụy, nhưng ánh mắt xa xăm đã nói lên tất cả. Ông từng nói: “Người còn sống phải sống sao cho xứng đáng với người đã nằm lại.” Câu nói ấy theo ông suốt cả cuộc đời. Trở về và giữ lửa Chiến tranh qua đi, Hoàng Xuân Hòa trở về làng. Không còn là chàng trai hai mươi năm nào, mà là một người đàn ông từng trải. Ông bắt đầu lại từ đầu: làm ruộng, nuôi con, dựng lại mái nhà. Cuộc sống khó khăn, nhưng ông chưa từng bỏ cuộc. Ngọn lửa năm xưa không còn là sự sôi nổi của tuổi trẻ, mà trở thành sự bền bỉ, kiên cường trong đời sống thường ngày. Ngọn lửa không tắt Giờ đây, ở tuổi xế chiều, ông Hòa vẫn giữ thói quen dậy sớm, chăm vườn, giúp đỡ bà con trong làng. Thỉnh thoảng, ông kể chuyện cho con cháu nghe. Không phải để nhắc về chiến tranh, mà để nói về giá trị của hòa bình. Ông bảo: “Tuổi hai mươi của ông là lửa… Còn tuổi hai mươi của các cháu là tương lai. Phải giữ cho nó sáng.” Lời kết “Ngọn lửa tuổi hai mươi” của cựu chiến binh Hoàng Xuân Hòa không chỉ cháy trong những năm tháng chiến tranh, mà còn âm ỉ suốt cả cuộc đời ông.Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng, và của một con người bình dị nhưng kiên cường. Và chính những ngọn lửa như thế… đã làm nên một đất nước bình yên hôm nay.

Trả lời Năm đó, Hoàng Xuân Hòa vừa tròn hai mươi tuổi. Cái tuổi của ước mơ, của tình yêu chớm nở, của những dự định còn dang dở. Nhưng khi Tổ quốc cần, anh gác lại tất cả. Ngày lên đường, Hòa chỉ kịp nhìn lại mái nhà nhỏ, nơi có mẹ già đứng lặng bên hiên. Không nước mắt, không lời hứa dài dòng. Anh chỉ nói: “Con đi rồi sẽ về.” Một câu nói đơn giản, nhưng chất chứa cả niềm tin và hy vọng. Ngọn lửa trong chiến tranh Chiến trường không có chỗ cho sự yếu mềm. Những ngày hành quân trong rừng sâu, những đêm trắng vì tiếng bom đạn, những cơn sốt rét khiến người run lên từng hồi – tất cả như thử thách ý chí của người lính trẻ. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, “ngọn lửa tuổi hai mươi” của Hoàng Xuân Hòa lại cháy sáng nhất. Anh không phải người giỏi nói, nhưng luôn là người xung phong khi đơn vị cần. Có lần, trong một trận đánh căng thẳng, Hòa tình nguyện ở lại chốt giữ vị trí để đồng đội rút lui an toàn. Sau trận đó, anh bị thương. Vết thương không quá nặng, nhưng đủ để anh hiểu rằng: chiến tranh có thể lấy đi bất cứ điều gì – kể cả tuổi trẻ. Những mất mát lặng thầm Có những người bạn cùng nhập ngũ với Hòa… đã không trở về. Mỗi lần nhắc lại, ông Hòa chỉ im lặng. Không kể chi tiết, không bi lụy, nhưng ánh mắt xa xăm đã nói lên tất cả. Ông từng nói: “Người còn sống phải sống sao cho xứng đáng với người đã nằm lại.” Câu nói ấy theo ông suốt cả cuộc đời. Trở về và giữ lửa Chiến tranh qua đi, Hoàng Xuân Hòa trở về làng. Không còn là chàng trai hai mươi năm nào, mà là một người đàn ông từng trải. Ông bắt đầu lại từ đầu: làm ruộng, nuôi con, dựng lại mái nhà. Cuộc sống khó khăn, nhưng ông chưa từng bỏ cuộc. Ngọn lửa năm xưa không còn là sự sôi nổi của tuổi trẻ, mà trở thành sự bền bỉ, kiên cường trong đời sống thường ngày. Ngọn lửa không tắt Giờ đây, ở tuổi xế chiều, ông Hòa vẫn giữ thói quen dậy sớm, chăm vườn, giúp đỡ bà con trong làng. Thỉnh thoảng, ông kể chuyện cho con cháu nghe. Không phải để nhắc về chiến tranh, mà để nói về giá trị của hòa bình. Ông bảo: “Tuổi hai mươi của ông là lửa… Còn tuổi hai mươi của các cháu là tương lai. Phải giữ cho nó sáng.” Lời kết “Ngọn lửa tuổi hai mươi” của cựu chiến binh Hoàng Xuân Hòa không chỉ cháy trong những năm tháng chiến tranh, mà còn âm ỉ suốt cả cuộc đời ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn