Cựu chiến binh

Học chữ giữa chiến khu

Chiến khu những năm kháng chiến không chỉ có những ngày hành quân, những giờ làm nhiệm vụ hay những đêm ngủ dưới mái lán đơn sơ. Giữa núi rừng, những người lính trẻ vẫn tìm cách học chữ.

Ninh Bình17/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)8 lượt xem0 lượt chia sẻ
Học chữ giữa chiến khu

Chiến khu những năm kháng chiến không chỉ có những ngày hành quân, những giờ làm nhiệm vụ hay những đêm ngủ dưới mái lán đơn sơ. Giữa núi rừng, những người lính trẻ vẫn tìm cách học chữ.

Trong một căn lán nhỏ, ánh đèn dầu leo lét soi lên chiếc bàn tre. Sau một ngày công tác, vài chiến sĩ ngồi quây quần. Người lớn tuổi hơn cầm mảnh giấy, kiên nhẫn viết từng chữ cho những đồng đội chưa có điều kiện học hành.

Một chiến sĩ trẻ quê ở vùng núi ngồi sát bên bàn. Cậu cầm bút rất vụng về. Viết được vài dòng, cậu lại xóa đi.

Người đồng đội bên cạnh động viên:

“Không biết thì học. Chậm một chút cũng được.”

Cậu ngượng ngùng:

“Ở quê em, nhà nghèo nên em không được học nhiều.”

Người chiến sĩ lớn tuổi đặt tay lên vai cậu:

“Bây giờ có anh em ở đây rồi. Chúng ta cùng học.”

Từ hôm đó, sau mỗi buổi công tác, cậu lại dành thời gian tập đọc, tập viết. Ban đầu là những chữ đơn giản. Rồi đến những câu dài hơn. Có hôm mệt quá, cậu vừa học vừa gục xuống bàn.

Người bạn bên cạnh không trách mà chỉ nhẹ nhàng đánh thức:

“Dậy nào. Học thêm một chữ nữa rồi nghỉ.”

Căn lán nhỏ lại vang lên tiếng đánh vần.

Ngoài kia là núi rừng yên tĩnh. Bên trong, ánh đèn dầu vẫn cháy.

Có hôm giấy khan hiếm, các chiến sĩ lấy mặt sau những tờ giấy đã sử dụng để tập viết. Có người dùng que viết xuống nền đất mềm. Có người nhờ đồng đội đọc từng câu để ghi nhớ.

Điều đáng quý là không ai chê cười người học chậm.

Người biết nhiều chỉ người biết ít.

Người viết đẹp sửa cho người viết xấu.

Người đọc tốt giúp người còn đánh vần.

Tình đồng đội vì thế không chỉ thể hiện trong những lúc gian khó mà còn ở việc giúp nhau tiến bộ từng ngày.

Một buổi tối, sau nhiều tháng kiên trì, cậu chiến sĩ trẻ tự mình đọc được một lá thư từ quê gửi lên.

Cậu đọc chậm, đôi chỗ còn vấp, nhưng khi đọc xong, đôi mắt đã sáng lên.

“Em đọc được rồi!”

Mọi người trong lán vỗ tay.

Cậu giữ lá thư thật cẩn thận rồi nói:

“Sau này hòa bình, em nhất định sẽ học tiếp.”

Người đồng đội mỉm cười:

“Không phải chỉ học cho mình. Biết chữ rồi thì còn phải dạy cho người khác nữa.”

Câu nói ấy theo cậu suốt cuộc đời.

Năm tháng trôi qua, người chiến sĩ trẻ ngày nào trưởng thành hơn. Những dòng chữ đầu tiên viết dưới ánh đèn dầu giữa chiến khu trở thành một phần ký ức không thể quên.

Ông hiểu rằng trong những năm tháng đất nước còn gian khổ, việc học vẫn được coi trọng. Bởi muốn xây dựng một tương lai tốt đẹp, không chỉ cần lòng dũng cảm mà còn cần tri thức.

Căn lán năm xưa có thể đã không còn.

Chiếc bàn tre cũng chẳng còn.

Nhưng ánh đèn dầu và những buổi học chữ giữa chiến khu vẫn sống mãi trong ký ức của những người từng trải qua thời ấy.

Bài học: Hoàn cảnh khó khăn không thể ngăn con người học tập nếu có quyết tâm và sự giúp đỡ của cộng đồng. Câu chuyện cũng nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay biết quý trọng cơ hội được học hành và sẵn sàng giúp đỡ những người còn gặp khó khăn trong học tập.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn