HỌC HỎI TỪ CHUYÊN GIA LIÊN XÔ – NHỮNG KIẾN THỨC THEO ÔNG SUỐT ĐỜI BINH NGHIỆP
Trong cuộc đời của một người làm công tác kỹ thuật, học tập không bao giờ thực sự kết thúc. Những kiến thức được trang bị tại trường đại học chỉ là nền tảng ban đầu; khi bước vào thực tế, người cán bộ phải tiếp tục học hỏi, cập nhật và hoàn thiện mình. Với ông Nguyễn Hữu Tùng, điều đó càng rõ nét khi ông bước vào môi trường quân đội và được tiếp cận với những kiến thức kỹ thuật quân sự mới.
Một trong những dấu ấn đáng nhớ trong quá trình công tác của ông là cơ hội được học hỏi từ các chuyên gia Liên Xô.
Đối với một cán bộ kỹ thuật trẻ trong những năm chiến tranh, đây là một cơ hội rất quý. Những kiến thức về kỹ thuật quân sự, đặc biệt là những lĩnh vực gắn với lực lượng tăng thiết giáp, không phải lúc nào cũng có thể tìm thấy đầy đủ trong những tài liệu thông thường. Vì vậy, việc được tiếp xúc với những người có kinh nghiệm và chuyên môn sâu giúp ông có thêm điều kiện để mở rộng hiểu biết.
Nhưng đối với ông Tùng, học hỏi không chỉ là tiếp nhận kiến thức.
Điều quan trọng hơn là phải hiểu được kiến thức ấy, nắm chắc bản chất và biết cách vận dụng vào công việc.
Đó cũng là phẩm chất đã theo ông từ những năm còn học tại Đại học Bách khoa.
Một người học kỹ thuật không thể chỉ ghi nhớ công thức hay thông tin. Họ phải hiểu nguyên lý, biết cách vận dụng và biết xử lý vấn đề khi thực tế không hoàn toàn giống những gì đã học trên sách vở.
Trong quân đội, yêu cầu ấy càng trở nên quan trọng.
Những phương tiện kỹ thuật quân sự có tính đặc thù cao. Người sử dụng phải được đào tạo. Người làm công tác kỹ thuật phải nắm chắc. Người giáo viên phải có khả năng truyền đạt lại cho người khác.
Vì thế, khi có cơ hội học hỏi từ chuyên gia Liên Xô, ông Tùng coi đó là một phần quan trọng trong quá trình nâng cao trình độ chuyên môn.
Ông tiếp nhận kiến thức bằng tinh thần của một người học nghề nghiêm túc.
Điều đáng chú ý là sau khi học hỏi, ông không giữ những kiến thức ấy như vốn hiểu biết riêng của mình.
Ông tiếp tục sử dụng chúng trong công việc.
Và quan trọng hơn, ông truyền đạt lại cho cán bộ, chiến sĩ trong quá trình giảng dạy.
Từ đây hình thành một chuỗi tiếp nối rất rõ trong cuộc đời ông.
Ông học từ những người có kinh nghiệm.
Sau đó, ông truyền đạt lại cho những người khác.
Những người được đào tạo lại mang kiến thức về đơn vị.
Như vậy, một kiến thức ban đầu được tiếp nhận bởi một cá nhân có thể trở thành kiến thức chung của nhiều người.
Đó chính là ý nghĩa của công tác đào tạo.
Đối với ông Tùng, người giáo viên không thể đứng yên ở những gì mình đã biết.
Nếu người thầy không tiếp tục học thì bài giảng sẽ trở nên cũ.
Nếu không hiểu sâu hơn về kỹ thuật thì khó có thể trả lời những câu hỏi của học viên.
Nếu không cập nhật kiến thức thì khó đáp ứng yêu cầu của nhiệm vụ.
Vì vậy, học tập trở thành một phần tự nhiên trong công việc của ông.
Những chuyên gia Liên Xô mà ông có cơ hội tiếp xúc không chỉ cung cấp thêm kiến thức về kỹ thuật. Qua quá trình học hỏi, ông còn có điều kiện nhìn nhận công việc một cách khoa học hơn.
Đối với người làm kỹ thuật, sự khoa học thể hiện trong từng chi tiết.
Không được làm việc theo cảm tính.
Không được suy đoán tùy tiện.
Phải dựa trên kiến thức, nguyên lý và thực tế.
Một vấn đề phải được phân tích.
Một thiết bị phải được hiểu.
Một phương án phải được cân nhắc.
Đó là cách tư duy mà ông đã được rèn luyện từ thời sinh viên và tiếp tục phát triển trong quân đội.
Những kiến thức tiếp thu từ chuyên gia cũng góp phần giúp ông tự tin hơn trong công việc.
Sự tự tin ấy không đến từ chức vụ.
Nó đến từ chuyên môn.
Ông có thể đứng trước những cán bộ có nhiều kinh nghiệm quân sự hơn mình để giảng dạy bởi ông hiểu rằng mình có một lĩnh vực chuyên môn riêng.
Trong lĩnh vực kỹ thuật và thông tin, ông đã được đào tạo, đã nghiên cứu và đã tiếp tục học hỏi.
Vì vậy, ông có cơ sở để truyền đạt.
Đây cũng là một nét đặc biệt trong câu chuyện của người lính trí thức Nguyễn Hữu Tùng.
Ông không đặt mình cao hơn những người khác.
Ông chỉ xác định rằng mỗi người có một thế mạnh.
Người có kinh nghiệm chiến trường có bài học từ chiến trường.
Người chỉ huy có kinh nghiệm chỉ huy.
Người làm kỹ thuật có kiến thức kỹ thuật.
Khi mỗi người đem phần hiểu biết của mình đóng góp vào công việc chung, sức mạnh của tập thể sẽ được nâng lên.
Đó là tinh thần mà ông luôn trân trọng.
Trong quá trình làm công tác giảng dạy, những kiến thức học được từ chuyên gia Liên Xô trở thành một phần quan trọng giúp ông hoàn thiện bài giảng.
Ông phải chuyển những kiến thức có tính chuyên môn cao thành nội dung mà người học có thể tiếp nhận.
Đây không phải là việc đơn giản.
Người thầy phải hiểu sâu hơn người học.
Nếu chỉ nhớ kiến thức mà không hiểu bản chất, rất khó giải thích.
Vì thế, quá trình chuẩn bị bài giảng cũng là quá trình ông tự học lại.
Mỗi lần đứng lớp là một lần kiểm tra trình độ của chính mình.
Học viên hỏi một vấn đề mà mình chưa nghĩ tới, người thầy phải tìm hiểu.
Một tình huống thực tế khác với lý thuyết, người thầy phải suy nghĩ.
Một thiết bị có đặc điểm mới, người thầy phải cập nhật.
Cứ như vậy, công việc đào tạo đồng thời trở thành quá trình tự hoàn thiện.
Ông Tùng từng được đào tạo ở Đại học Bách khoa.
Sau đó tiếp tục được đào tạo trong quân đội.
Rồi lại học hỏi từ chuyên gia nước ngoài.
Có thể nói, con đường học tập của ông không theo một đường thẳng mà liên tục mở rộng.
Mỗi môi trường lại bổ sung một phần kiến thức.
Đại học cung cấp nền tảng.
Quân đội cung cấp thực tiễn.
Chuyên gia cung cấp thêm kinh nghiệm và kiến thức chuyên sâu.
Công việc giảng dạy giúp ông hệ thống hóa tất cả những điều đó.
Và công tác tham mưu kỹ thuật sau này giúp ông nhìn những vấn đề ấy ở phạm vi rộng hơn.
Nhìn lại, đây là một quá trình trưởng thành rất tự nhiên.
Không có kiến thức nào đến một cách dễ dàng.
Không có năng lực nào hình thành chỉ sau một thời gian ngắn.
Đằng sau sự tự tin của ông khi đứng lớp là cả quá trình học tập, nghiên cứu và thực hành.
Đằng sau khả năng đảm nhiệm công tác kỹ thuật tham mưu là những năm tháng tích lũy kinh nghiệm.
Và đằng sau những quyết định chuyên môn là sự rèn luyện về tinh thần trách nhiệm.
Điều quan trọng nhất là ông không coi việc học hỏi là để khẳng định bản thân.
Ông học để làm tốt nhiệm vụ.
Đó là điểm xuyên suốt trong câu chuyện cuộc đời ông.
Khi còn ở Bách khoa, ông học để có kiến thức.
Khi vào quân đội, ông học để thích nghi với nhiệm vụ mới.
Khi được tiếp xúc với chuyên gia Liên Xô, ông học để nâng cao chuyên môn.
Khi trở thành giáo viên, ông học để có thể truyền đạt tốt hơn.
Và khi làm công tác tham mưu, ông tiếp tục học để giải quyết những yêu cầu phức tạp hơn.
Học tập vì nhiệm vụ.
Đó là cách ông nhìn nhận con đường của mình.
Trong chiến tranh, tri thức cũng là một dạng sức mạnh.
Một người lính có kỹ năng tốt sẽ sử dụng phương tiện hiệu quả hơn.
Một cán bộ kỹ thuật có kiến thức sẽ xử lý công việc chính xác hơn.
Một người giáo viên có chuyên môn sẽ đào tạo được những học viên tốt hơn.
Một cán bộ tham mưu có kinh nghiệm sẽ có khả năng nhìn nhận vấn đề toàn diện hơn.
Vì vậy, việc ông được học hỏi từ các chuyên gia Liên Xô không chỉ có ý nghĩa đối với riêng cá nhân ông.
Những kiến thức ấy sau đó được đưa vào công tác chung.
Được truyền đạt cho người khác.
Được sử dụng trong đào tạo.
Được vận dụng trong công việc kỹ thuật.
Và trở thành một phần trong hành trang nghề nghiệp của ông.
Nhiều năm sau, khi nhìn lại quãng đời binh nghiệp, ông vẫn nhấn mạnh rằng người trẻ phải biết học hỏi và rèn luyện.
Ông cũng mong muốn thế hệ sau biết nhìn vào những người đi trước để tự soi lại mình.
Không phải để sao chép cuộc đời của thế hệ trước, mà để hiểu rằng mọi thành quả đều cần được xây dựng bằng sự cố gắng.
Thế hệ của ông đã phải học trong hoàn cảnh chiến tranh.
Có những điều kiện còn hạn chế.
Có những lúc cuộc sống khó khăn.
Nhưng họ vẫn tìm cách học, tìm cách làm và tìm cách hoàn thành nhiệm vụ.
Đó là bài học mà ông muốn truyền lại.
Học hỏi từ chuyên gia Liên Xô vì thế không chỉ là một chi tiết trong quá trình công tác của ông Nguyễn Hữu Tùng.
Nó thể hiện một phẩm chất xuyên suốt cuộc đời ông: luôn coi trọng tri thức và không ngừng hoàn thiện bản thân.
Từ cậu sinh viên Đại học Bách khoa năm nào, ông bước vào quân đội với vốn kiến thức ban đầu.
Nhưng ông không dừng lại ở đó.
Ông tiếp tục học từ môi trường mới, học từ đồng đội, học từ thực tế và học từ những chuyên gia có trình độ.
Rồi tất cả những kiến thức ấy lại được ông truyền lại cho các thế hệ cán bộ, chiến sĩ.
Một người học trở thành một người thầy.
Một người thầy trở thành cán bộ kỹ thuật.
Và người cán bộ kỹ thuật ấy tiếp tục trở thành người làm công tác tham mưu.
Mỗi bước đi đều có dấu ấn của tri thức.
Mỗi giai đoạn đều cần sự kiên trì.
Và trên hết, tất cả đều hướng về một mục tiêu: hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.
Đó có lẽ là giá trị lớn nhất mà ông Nguyễn Hữu Tùng giữ lại sau những năm tháng học hỏi và công tác.
Không phải mình đã biết bao nhiêu.
Mà là những điều mình biết đã được sử dụng như thế nào.
Không phải mình đã đứng ở vị trí nào.
Mà là ở vị trí ấy mình đã làm được gì cho nhiệm vụ chung.
Và cũng từ những kiến thức được tích lũy ấy, ông tiếp tục bước vào một vai trò quan trọng hơn: truyền đạt những gì mình đã học cho các cán bộ, trong đó có cả những người giữ cương vị cao trong quân đội.
Đó sẽ là câu chuyện về người truyền lửa tri thức kỹ thuật cho cán bộ cao cấp – một chặng đường cho thấy giá trị của chuyên môn trong cuộc đời binh nghiệp của ông Nguyễn Hữu Tùng.



