HỌC LỊCH SỬ ĐỂ SỐNG XỨNG ĐÁNG HƠN
Học lịch sử không phải để ghi nhớ sự kiện, mà để hiểu giá trị của con người, từ đó sống có trách nhiệm và xứng đáng với những hy sinh của cha ông.
Phùng Ngọc Hùng luôn trăn trở khi nghe nhiều người nói rằng lịch sử là chuyện đã qua, không còn liên quan đến cuộc sống hiện tại. Với ông, đó là một suy nghĩ nguy hiểm. Bởi lịch sử không nằm lại phía sau, mà âm thầm hiện diện trong từng điều con người đang được hưởng hôm nay.
Ông cho rằng, học lịch sử trước hết là học về con người. Học để hiểu vì sao hàng triệu người Việt Nam đã phải sống trong đói nghèo, mất mát; vì sao có những thế hệ sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ, mạng sống để giành lại hai chữ độc lập. Khi hiểu được điều ấy, con người sẽ không thể sống thờ ơ hay ích kỷ.
Phùng Ngọc Hùng nhớ lại thời thơ ấu của mình – khi cái đói luôn rình rập, khi một ngày sống sót đã là may mắn. Những ký ức ấy khiến ông thấm thía rằng, cuộc sống yên bình hôm nay không phải điều hiển nhiên. Nó là kết quả của biết bao máu và nước mắt. Vì thế, học lịch sử là để biết trân trọng hiện tại.
Ông thường nói với con cháu rằng, sống xứng đáng không phải là làm những việc lớn lao, mà là không làm điều tổn hại đến cộng đồng, đến đất nước. Một người gian dối, vô trách nhiệm hay thờ ơ với cái sai cũng là đang phụ lòng những người đã ngã xuống.
Theo ông, lịch sử còn dạy con người biết khiêm nhường. Khi hiểu rằng mình đang đứng trên thành quả của bao thế hệ đi trước, con người sẽ biết cúi đầu trước quá khứ và sống cẩn trọng hơn với từng hành động của mình.
Phùng Ngọc Hùng tin rằng, nếu lịch sử được dạy và học bằng sự thấu hiểu, nó sẽ trở thành kim chỉ nam đạo đức. Khi đó, người trẻ không học lịch sử vì điểm số, mà học để làm người tốt hơn, công dân tốt hơn.
Với ông, học lịch sử chính là cách để mỗi thế hệ tự trả lời câu hỏi: mình đã làm gì để xứng đáng với những gì đã được đánh đổi?



