HƠI ẤM BA LÔ
ĐOàn trường CĐ Y tế Hưng Yên
HƠI ẤM BA LÔ
Ba lô của người lính thời chiến không có nhiều thứ. Vài bộ đồ bạc màu, ít thuốc men, gói lương khô… nhưng với chúng tôi, mỗi chiếc ba lô đều mang theo một câu chuyện riêng. Trong số đó, tôi nhớ nhất chiếc ba lô của anh Thìn – người lính trẻ quê Hà Tây, dáng thư sinh mà gan lì đến lạ.
Anh Thìn hay cười, nụ cười hiền như nắng cuối thu. Anh luôn đeo một chiếc ba lô cũ kỹ, đã rách hẳn một góc, buộc tạm bằng dây dù. Nhiều lần tôi hỏi:
“Sao anh không xin đổi chiếc khác cho lành lặn hơn?”
Anh chỉ xoa xoa mép ba lô, mỉm cười:
“Trong này có thứ không đổi được.”
Một lần hành quân vượt đèo, anh bị trượt chân té xuống khe đá. Balo bật ra, đồ rơi tung tóe. Tôi vội nhặt giúp, chợt thấy một chiếc áo trẻ con bé xíu, gấp rất cẩn thận. Anh Thìn vội chạy lại, ôm lấy nó như ôm báu vật.
Anh nói khẽ:
“Áo của con gái anh. Anh chưa gặp con lần nào… chỉ có chiếc áo này để nhớ.”
Tôi lặng người. Hóa ra trong chiếc ba lô cũ kỹ ấy là tất cả yêu thương mà một người cha gửi trọn vào chiến trường.
Một đêm, khi đơn vị phục kích gần bìa rừng, địch bất ngờ phản công. Pháo nổ liên hồi. Đất đá bay mù. Trong làn khói dày đặc, anh Thìn hét lên:
“Lùi lại! Để tao chặn tụi nó!”
Anh lao lên trước, bắn yểm trợ cho cả đội rút vào vị trí an toàn.
Khi trận đánh kết thúc, chúng tôi tìm thấy anh nằm bên gốc cây lớn, tay vẫn ôm chiếc ba lô rách. Trong ánh đèn pin yếu ớt, tôi thấy mép áo trẻ con lấp ló dưới nắp ba lô – như một mảnh ký ức chưa kịp gửi về quê nhà.
Chúng tôi đặt chiếc áo nhỏ ấy lên ngực anh, để anh mang theo tình thương của mình trên con đường cuối cùng.
Nhiều năm sau, khi cầm trên tay chiếc ba lô cũ được đồng đội gửi lại, tôi mở ra. Vẫn còn mùi hương thoang thoảng của vải trẻ con, và một lá thư gấp đôi ghi dòng chữ nắn nót:
“Ba về, con nhé…”
Hơi ấm ba lô không chỉ là hơi ấm của một người cha, mà là hơi ấm của cả một thế hệ đã gửi yêu thương vào chiến tranh – để đất nước có ngày bình yên hôm nay.



