Cựu chiến binh

Hơi Ấm Trong Đêm Khói Lửa - Thượng Nguyên

Để tránh bị phát hiện, cả đơn vị không được đốt lửa. Mỗi người chỉ có thể co mình trong chiếc chăn mỏng, cố tìm chút hơi ấm giữa màn đêm lạnh buốt.

Hà Tĩnh11/04/2026Nguyễn Minh Nghĩa (Thôn Thượng Nguyên - Xã Đông Kinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng “thời hoa lửa” không chỉ có bom đạn và gian khổ, mà còn có những khoảnh khắc ấm áp, đủ sức nâng đỡ con người vượt qua tất cả. Với Bác Nguyễn Chính Chinh, ký ức sâu sắc nhất là câu chuyện “Hơi ấm trong đêm khói lửa”.

Đó là một đêm mùa đông, đơn vị của bác đang đóng quân tạm trong một cánh rừng thưa sau nhiều ngày hành quân liên tục. Cái lạnh miền rừng len lỏi vào từng thớ thịt, quần áo ẩm ướt, ai cũng mệt mỏi và đói rét.

Để tránh bị phát hiện, cả đơn vị không được đốt lửa. Mỗi người chỉ có thể co mình trong chiếc chăn mỏng, cố tìm chút hơi ấm giữa màn đêm lạnh buốt.

Trong tổ của bác có một người lính trẻ tên Tuấn, mới nhập ngũ chưa lâu. Vì chưa quen với điều kiện khắc nghiệt, Tuấn bị sốt cao, người run lên từng cơn. Bác Chinh thấy vậy liền bò lại gần, khẽ gọi:
“Cố lên, rồi sẽ qua thôi.”

Nhưng Tuấn chỉ khẽ lắc đầu, môi tím tái. Trong tình huống đó, không có thuốc men, cũng không thể nhóm lửa, mọi người chỉ còn biết dựa vào nhau.

Bác Chinh không do dự, kéo Tuấn lại gần, lấy tấm áo của mình phủ thêm cho cậu, rồi cùng mấy anh em khác ngồi sát lại thành một vòng. Họ dùng chính cơ thể mình để truyền hơi ấm cho người đồng đội đang ốm.

Đêm ấy dài như vô tận. Gió rừng thổi qua, mang theo cái lạnh buốt. Nhưng trong vòng tròn nhỏ ấy, hơi ấm dần lan tỏa. Có người thức suốt đêm, liên tục xoa tay, xoa chân cho Tuấn. Có người khe khẽ nói chuyện để cậu không chìm vào mê man.

Gần sáng, cơn sốt của Tuấn dần hạ. Cậu mở mắt, nhìn quanh, thấy những gương mặt mệt mỏi nhưng đầy lo lắng đang hướng về mình. Tuấn khẽ cười, giọng yếu ớt:
“Em… không sao nữa rồi…”

Nghe vậy, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng yếu ớt xuyên qua tán cây, cả tổ lại tiếp tục hành quân như chưa có chuyện gì xảy ra. Nhưng với bác Chinh, đêm ấy là một trong những kỷ niệm sâu sắc nhất.

Nhiều năm sau, khi kể lại, bác nói:
“Trong chiến tranh, có những lúc cái lạnh tưởng chừng không thể chịu nổi. Nhưng chính tình đồng đội đã trở thành ngọn lửa, sưởi ấm chúng tôi qua từng đêm.”

“Hơi ấm trong đêm khói lửa” không phải đến từ lửa, mà đến từ con người – từ sự sẻ chia, từ tình đồng chí. Và chính những điều giản dị ấy đã giúp những người lính vượt qua gian khổ, giữ vững niềm tin để đi hết con đường của “thời hoa lửa”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn