Hồi đó
Hồi đó, Đồng Lộc đâu có cây xanh như bây giờ, chỉ có đất đỏ bị cày nát hết trận bom này đến trận bom khác. Người ta gọi đó là "tọa độ chết", nhưng với mười chị em
Chuyện về mười đóa hoa ở ngã ba ấy...
Hồi đó, Đồng Lộc đâu có cây xanh như bây giờ, chỉ có đất đỏ bị cày nát hết trận bom này đến trận bom khác. Người ta gọi đó là "tọa độ chết", nhưng với mười chị em tiểu đội của chị Tần, đó lại là nhà.
Đọc lại mấy trang nhật ký hay những câu chuyện kể về các chị, mình thấy thương lắm. Họ cũng chỉ là những cô gái mười tám, đôi mươi như tụi mình bây giờ thôi. Cũng thích làm điệu, cũng hay mơ mộng. Có chị còn chưa kịp có người yêu, có chị thì mái tóc dài bị khói bom làm cho khô xơ hết cả.
Có một chi tiết mà mỗi lần nhắc lại ai cũng nghẹn lòng, đó là chuyện của chị Cúc. Sau trận bom ác liệt ấy, đồng đội tìm thấy 9 người rồi, riêng chị Cúc là không thấy đâu. Người ta cứ gào thét tên chị, đào bới suốt 3 ngày đêm đến mức bật cả máu tay. Đến lúc tìm thấy, chị đang ngồi trong một cái hầm sập, tay vẫn cầm chặt chiếc cuốc. Chị đi rồi, mà trên người vẫn lấm lem bùn đất, chưa kịp gội đầu bằng mẻ bồ kết mà chị tiểu đội trưởng đã hứa hái cho.
Cái "thời hoa lửa" ấy lạ lắm. Người ta biết bước ra khỏi hầm là có thể không trở về, nhưng vẫn cứ cười, vẫn cứ hát. Có lẽ vì tuổi trẻ của các chị lúc đó gắn liền với hai chữ "đất nước", nên cái chết cũng nhẹ tựa lông hồng.
Bây giờ lên Đồng Lộc, thấy thông reo xanh mướt, trên mộ các chị lúc nào cũng có những chiếc gương, chiếc lược nhỏ xíu với vài quả bồ kết khô. Nhìn mà thấy sống mũi cay cay. Hóa ra, hòa bình mà chúng mình đang có hôm nay, chính là được đánh đổi bằng những giấc mơ dang dở của những cô gái trẻ măng năm ấy.



