Khác

Hồi ký, truyện ký và các bài báo về Anh hùng Nguyễn Văn Bảy

Hồi ký, truyện ký và các bài báo về Anh hùng Nguyễn Văn Bảy

Quảng Ninh03/07/2026Nguyễn Thùy Linh (LCĐ Khoa Ngoại ngữ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của những người lính phòng không - không quân Việt Nam, những năm tháng đối đầu với không lực Hoa Kỳ trên bầu trời miền Bắc là một thiên anh hùng ca đầy máu và hoa. Giữa muôn vàn huyền thoại ấy, cái tên Nguyễn Văn Bảy nổi lên như một biểu tượng của lòng dũng cảm, sự mưu trí và tinh thần thiêng liêng "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Với chiến tích bắn rơi 7 máy bay Mỹ khi điều khiển chiếc MiG-17 cũ kỹ, ông là một trong những phi công "Ách" (Ace) huyền thoại của thế giới.

Khi được hỏi về trận đánh đáng nhớ nhất, Đại tá Nguyễn Văn Bảy thường trầm ngâm một lúc, rồi kể về một trận không chiến sinh tử mà ông suýt chút nữa đã không thể trở về.

"Hôm đó, bầu trời miền Bắc xanh ngắt, nhưng lại chứa đựng những hiểm nguy chết người. Biên đội chúng tôi gồm 4 chiếc MiG-17 được lệnh xuất kích để đánh chặn một toán máy bay Mỹ đang tiến vào đánh phá một mục tiêu quan trọng.

Ngay khi vừa cất cánh, chúng tôi đã đối mặt với một đội hình địch đông gấp nhiều lần. Đó là những chiếc F-4 Phantom II hiện đại, siêu thanh, được trang bị tên lửa tầm nhiệt và radar tiên tiến, trong khi MiG-17 của chúng tôi chỉ là loại máy bay tiêm kích thế hệ cũ, tốc độ chậm hơn và chỉ có pháo 23mm làm vũ khí chính. Trận đánh không cân sức bắt đầu.

Cảm giác lúc đó không phải là sợ hãi, mà là một sự tập trung tột độ. Tôi biết, với MiG-17, cơ hội duy nhất là phải áp sát, 'giáp lá cà', buộc địch phải bộc lộ nhược điểm. Tôi lợi dụng đám mây và địa hình núi non, bay lượn lờ sát mặt đất để tránh radar địch, rồi bất ngờ bốc cao, lao thẳng vào đội hình địch.

Một chiếc F-4 lọt vào tầm ngắm của tôi. Đôi tay tôi run lên vì quyết tâm và phấn khích. Tôi kiên nhẫn đợi đến khi chiếc máy bay địch nằm gọn trong kính chắn gió, cự ly chỉ còn khoảng vài trăm mét, tôi bóp cò. Loạt đạn pháo 23mm xé toạc bầu trời, trúng đích. Chiếc F-4 bùng cháy như một ngọn đuốc, lao xuống đất.

Nhưng ngay lập tức, tôi biết mình đã trở thành mục tiêu. Ba chiếc F-4 khác quây lại, quyết tâm hạ gục chiếc MiG-17 dũng cảm. Đạn tên lửa địch bắn vèo vèo quanh máy bay. Có một khoảnh khắc, tôi cảm nhận được sức nóng tột độ từ một quả tên lửa bay sượt qua cánh máy bay chỉ vài mét. Máy bay tôi rung lắc dữ dội.

Tôi phải thực hiện những động tác lượn vòng gấp đến mức suýt ngất đi vì áp lực G (lực quán tính). Máu dồn xuống chân, tầm nhìn mờ đi, nhưng tôi vẫn cố gắng giữ chặt cần lái. Tôi hiểu rằng, chỉ cần sai một li, tôi sẽ phải trả giá bằng cả mạng sống và chiếc máy bay yêu quý. Bằng kinh nghiệm và sự mưu trí, tôi thực hiện một động tác 'lộn nhào' bất ngờ, thoát khỏi vòng vây và hạ cao độ để trở về sân bay Nội Bài.

Trở về mặt đất, khi bước ra khỏi buồng lái, tôi bàng hoàng nhìn chiếc 'đại bàng sắt' của mình đầy vết đạn. Các thợ máy và đồng đội kinh ngạc không thể tin nổi khi đếm được tổng cộng 84 lỗ thủng do đạn và mảnh tên lửa địch gây ra trên thân và cánh máy bay. Có những vết đạn nằm ngay gần buồng lái và thùng nhiên liệu, chỉ thiếu một chút nữa là chiếc máy bay đã nổ tung.

Nhìn chiếc máy bay thương tích đầy mình nhưng vẫn kiên cường bảo vệ tôi, tôi cười nói với đồng đội: 'Tụi nó đông, nhưng mình gan hơn! Máy bay mình 'lì' hơn!'

Đó là những ngày tháng mà cái chết và sự sống chỉ cách nhau một sợi tóc, nhưng tình yêu Tổ quốc và tình đồng đội đã giúp chúng tôi vượt qua tất cả. Chiếc MiG-17 của tôi, với 84 lỗ đạn, đã trở thành một nhân chứng lịch sử về lòng dũng cảm và tinh thần không bao giờ bỏ cuộc của người lính không quân Việt Nam."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn