HỘI NGHỊ DIÊN HỒNG: TIẾNG “ĐÁNH!” CỦA NHỮNG NGƯỜI GIÀ VÀ SỨC MẠNH TỰ TÂM DÂN BẢO VỆ SƠN HÀ
Trường Đại học Hải Dương
Năm 1285, Đại Việt đứng trước một thử thách sinh tử chưa từng có trong lịch sử khi đại quân Nguyên – Mông — đế chế hùng mạnh từng làm rung chuyển từ Á sang Âu — tràn xuống phương Nam với ý đồ nuốt trọn giang sơn ta. Trước nguy cơ mất nước cận kề, Vua Trần Nhân Tông đã đưa ra một quyết định lịch sử: triệu tập các vị bô lão từ khắp mọi miền quê về điện Diên Hồng ở kinh đô Thăng Long để họp bàn việc nước.
Những con người bước vào điện Diên Hồng năm ấy không phải là các tướng lĩnh trẻ tuổi đang trực tiếp cầm gươm bao tuốt ngoài chiến trường. Họ là những bậc cao niên — những người mang trên mình lớp bụi thời gian, là đại diện cho tiếng nói, nguyện vọng và ý chí của đông đảo quần chúng nhân dân nơi thôn xóm.
Giữa chốn triều đình trang nghiêm, câu hỏi từ Bệ hạ đặt ra vô cùng ngắn gọn và trực diện: nên hòa hay nên đánh?
Và câu trả lời đáp lại từ hàng ngàn lồng ngực người già cũng dằn dỗi, đanh thép và ngắn gọn không kém: "ĐÁNH!"
Tiếng hô đồng thanh vang vọng điện Diên Hồng năm ấy đã trở thành một trong những biểu tượng đẹp đẽ và xúc động bậc nhất về tinh thần đoàn kết toàn dân của dân tộc Việt Nam. Bởi chiến tranh và vận mệnh đất nước chưa bao giờ là việc riêng của triều đình hay quân đội. Khi giang sơn bị đe dọa, mỗi một người dân, dù ở bất kỳ lứa tuổi hay thân phận nào, đều mang trên vai một phần trách nhiệm thiêng liêng.
Những người già ở Diên Hồng có thể không còn đủ sức khỏe để trực tiếp cầm giáo mác ra trận giáp lá ngỏ với kẻ thù. Nhưng tiếng nói quyết đoán, tinh thần không chịu cúi đầu của họ đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc, truyền thêm sức mạnh quật cường cho các thế hệ con cháu vững tay súng nơi tiền tuyến.
Có những tiếng hô không cất lên giữa chốn chiến trường đỏ lửa, nhưng sức lan tỏa của nó lại có thể vượt qua không gian và thời gian, đi cùng lịch sử hàng trăm năm như một lời nhắc nhở vĩnh cửu về sức mạnh của lòng dân.



