Chắp nối thông tin của chị Hiền và người thân, câu chuyện về cuộc đời các nhân vật trong bức ảnh được rõ thêm. Năm 1979, ông Hoàng Quang Thái và bà Hoàng Thị Phiến công tác ở mỏ thiếc Tĩnh Túc, gửi 2 con gái cho ông bà nội ở thôn Ngọc Quyến (nay thuộc xã Hưng Đạo, TP.Cao Bằng) trông nom. Giữa tháng 2.1979, bà Phiến nghỉ phép về thăm 2 con gái. Ngày 16.2.1979, bà đạp xe chở bé Hiền về thăm ngoại ở xã Đức Long (Hòa An). Sáng 17.2, lính Trung Quốc tấn công Cao Bằng, bà Phiến chở Hiền về lại nhà ông bà nội đón con gái lớn đi sơ tán. Đến Cầu Khanh (xã Bế Triều, Hòa An), nghe tin xe tăng Trung Quốc đã vào TT.Nước Hai, bà bế con chạy vào xóm Nà Sa lánh nạn và mấy hôm sau luồn rừng chạy xuống Cao Bình (xã Hưng Đạo, TX.Cao Bằng).
Tối 22.2.1979, mẹ con bà Phiến di chuyển qua Hoàng Tung ra ngã ba Bản Tấn, hướng sang xã Bình Dương, dự định đi tắt rừng để về khu vực Tài Hồ Sìn. Trên đường đi, đoàn sơ tán bị lính Trung Quốc xả súng bắn và bà bị thương ở đùi, hai mẹ con ngã xuống rãnh nước ven đường mòn gần Bản Tấn. Suốt đêm đó, bà Phiến bất tỉnh và cô bé Hiền gào khóc bên mẹ. Rạng sáng 23.2.1979, nhóm trinh sát và cô bộ đội Bùi Thị Mùi đi ngang qua phát hiện và cùng đưa hai mẹ con về tuyến sau...Ngày hội ngộ sau 37 năm, mẹ chị Hiền đã mất từ năm 2012 nên chị xin phép được nhận cô bộ đội Bùi Thị Mùi làm mẹ thứ 2, để được thăm nom, chăm sóc. Nghe vậy, bà Mùi mừng rơi nước mắt, bởi từ tháng 12.1979 xuất ngũ về địa phương và năm 1981 thành vợ chồng với ông Nguyễn Thanh Long, tới giờ hai vợ chồng vẫn chưa có con. Tháng 3.2015, trong lúc vào rừng lấy củi, bà Mùi bị cây đổ đè qua người gây đa chấn thương, phải xuống Việt Trì (Phú Thọ) và Bệnh viện Việt - Đức (Hà Nội) chữa trị mới thoát chết, nhưng phải nằm liệt ở nhà, mọi sinh hoạt cá nhân đều do ông Long lo toan.4 năm sau ngày hội ngộ, cô bộ đội Bùi Thị Mùi giờ không còn nằm liệt giường, u uất trước những biến cố cuộc sống, bởi cô đã có con gái Hoàng Thị Hiền, con rể, các cháu ngoại và một phần họ hàng trên Cao Bằng. Gặp lại chúng tôi những ngày giữa tháng 12.2020, cô bộ đội nay đã 62 tuổi cứ nắm chặt tay xúc động: “Báo Thanh Niên không chỉ cho tôi đứa con gái, xây ngôi nhà mới, giúp các vật dụng sinh hoạt, tiền trả nợ chữa bệnh, hỗ trợ việc chữa bệnh tại các bệnh viện lớn ở Hà Nội, mà còn giúp tôi có cuộc sống mới, ý nghĩa và yêu thương”...Và chúng tôi, những người làm Báo Thanh Niên, thấy nhẹ lòng bởi quá trình tác nghiệp, những tin bài của mình mang lại hạnh phúc, có ích cho nhân vật, cho đồng bào mình và thật vui khi câu chuyện ấy thành “cổ tích sau chiến tranh”.