Bài viết

Hồi trống trên thành Đông Quan

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hồi trống trên thành Đông Quan

Mùa đông năm 1427, khi cuộc khởi nghĩa Lam Sơn bước vào giai đoạn quyết định, quân Minh bị vây chặt tại thành Đông Quan. Khắp vùng đất Đại Việt, nhân dân đều hướng về chiến thắng đang đến rất gần.

Tại một làng nhỏ ven sông thuộc vùng Hà Tây có chàng trai tên Đạt vừa tròn hai mươi tuổi.

Đạt là con trai của một gia đình làm nghề đúc đồng. Cha anh nổi tiếng trong vùng vì những chiếc chuông và trống đồng tinh xảo, còn mẹ bán hàng nhỏ ngoài chợ. Từ nhỏ, anh đã lớn lên bên tiếng búa rèn và những âm thanh vang vọng từ xưởng đúc của cha.

Anh khỏe mạnh, thông minh và đặc biệt rất giỏi đánh trống. Mỗi dịp hội làng, tiếng trống của Đạt luôn vang xa, dồn dập như thúc giục lòng người.

Nhưng trong những năm đất nước bị giặc Minh đô hộ, tiếng trống vui của hội làng dần thưa vắng. Người dân sống trong cảnh lầm than, nặng thuế và sợ hãi.

Đạt thường nói với cha:
— Con mong một ngày tiếng trống này không còn gọi người đi lao dịch, mà gọi dân mình đứng dậy giành lại non sông.

Khi nghĩa quân của Lê Lợi tiến về vây thành Đông Quan, Đạt cùng nhiều thanh niên trong vùng gia nhập lực lượng dân binh hỗ trợ.

Anh được giao nhiệm vụ vận chuyển lương thực, truyền tin và đặc biệt là giữ chiếc trống lệnh của đội quân địa phương.

Trong những ngày bao vây thành, chiếc trống ấy có vai trò rất quan trọng: báo hiệu tập hợp quân, truyền lệnh tiến lui và động viên tinh thần chiến đấu.

Một đêm cuối năm, tin báo quân viện binh nhà Minh đang tìm cách tiếp ứng cho thành Đông Quan. Nghĩa quân cần nhanh chóng chặn đường và tổ chức phản công.

Đạt được giao nhiệm vụ đứng trên gò đất cao gần doanh trại, dùng tiếng trống làm hiệu lệnh phối hợp giữa các cánh quân trong đêm tối.

Đêm ấy, gió lạnh cắt da. Anh đứng bên chiếc trống lớn, tay cầm dùi mà lòng nóng như lửa.

Khi tín hiệu từ tiền tuyến truyền về, Đạt dồn hết sức đánh những hồi trống vang dội.

“Thùng! Thùng! Thùng!”

Âm thanh ấy xé tan màn đêm, vang vọng khắp cánh đồng và tới tận chân thành Đông Quan.

Ngay sau tiếng trống, các cánh quân đồng loạt xuất kích. Quân địch rối loạn, kế hoạch tiếp viện thất bại hoàn toàn.

Chiến thắng nối tiếp chiến thắng. Không lâu sau, quân Minh buộc phải đầu hàng, đất nước giành lại độc lập sau nhiều năm đau thương.

Nhưng trong trận đánh đêm ấy, khi đang tiếp tục truyền hiệu lệnh giữa làn tên bắn trả, Đạt đã anh dũng hy sinh bên chính chiếc trống lệnh của mình.

Nhiều năm sau, chiếc trống cũ được giữ lại trong đình làng như một báu vật. Mỗi mùa lễ hội, người dân vẫn đánh ba hồi trống tưởng nhớ chàng trai trẻ năm xưa.

Hồi trống trên thành Đông Quan không chỉ báo hiệu một trận chiến thắng, mà còn là âm thanh của khát vọng tự do, của lòng yêu nước và của những con người bình dị đã góp phần làm nên lịch sử Đại Việt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn