HỒI ỨC “BÌNH MINH TRÊN ĐỈNH GIÓ”
Nhiều năm đã trôi qua kể từ những ngày ấy.
Quê hương tôi giờ đổi khác rất nhiều.
Đường đất năm xưa đã rộng hơn.
Trẻ con được đến trường đầy đủ.
Bà con yên tâm làm ăn trên nương.
Tiếng cười xuất hiện nhiều hơn trước.
Mỗi lần đứng trên đỉnh núi nhìn xuống tôi lại nhớ quá khứ.
Nhớ những ngày mây phủ trắng lối đi.
Nhớ những đêm cả bản thức bên bếp lửa.
Nhớ những người đã góp sức giữ yên bản làng.
Có người còn sống.
Có người đã đi xa.
Nhưng ký ức thì vẫn ở lại.
Chúng tôi gọi hành trình ấy là Bình minh trên đỉnh gió.
Bởi sau những ngày dài cuối cùng mặt trời cũng lên.



