HỒI ỨC “DÒNG SUỐI QUA BẢN CŨ”
Trước bản tôi có một con suối nhỏ chảy quanh năm.
Ngày ấy trẻ con thường ra suối chơi mỗi buổi chiều.
Nhưng có những thời gian người lớn không cho đi xa.
Ai cũng cẩn trọng hơn trước.
Cuộc sống nơi vùng cao còn nhiều khó khăn.
Đường núi xa xôi khiến việc đi lại rất vất vả.
Nhiều gia đình phải tự lo mọi thứ.
Rồi những ngày bình yên dần trở lại.
Người dân bắt đầu sửa lại nhà cửa.
Tiếng cười xuất hiện nhiều hơn trong bản.
Những đứa trẻ lại chạy dọc bờ suối vui đùa.
Tôi đứng nhìn mà thấy lòng nhẹ đi rất nhiều.
Có những thay đổi đến rất âm thầm.
Chúng tôi gọi ký ức ấy là Dòng suối qua bản cũ.
Vì dòng suối vẫn chảy còn cuộc sống đã đổi thay.


