Hồi ức không quên của một cựu chiến binh và những kỷ vật chiến tranh thời hoa lửa
Ra đi với lý tưởng giải phóng đất nước, người cựu binh trở về Hà Nội với ba lô nặng trĩu những kỷ vật chiến tranh. Thời gian có thể khiến chúng sờn rách nhưng những kỷ niệm về tình đồng đội và dấu vết quân thù thì vẫn luôn hiện hữu trong mỗi món đồ mang theo dấu ấn một thời kỳ lịch sử không thể nào quên...
Đã 45 năm trôi qua kể từ khi cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc kết thúc nhưng những ký ức về một thời khói lửa vẫn in hằn trong tâm trí của các cựu binh. Một buổi trưa tháng Sáu nắng như đổ lửa, PV tìm đến nhà cựu binh Lê Xuân Tường (SN 1952) trong một con hẻm nhỏ ở quận Hoàn Kiếm (Hà Nội) để nghe kể về những ngày khói lửa hào hùng cùng những kỷ niệm sống mãi với thời gian.
Ông Tường từng trong biên chế Trung đoàn 101, sư đoàn 325, chiến đấu tại mặt trận Quảng Trị. Ngày nhập ngũ ông mới vừa tròn tuổi đôi mươi, sau hơn 3 năm lăn lộn giữa chốn đạn bom, ông Tường trở về với bao hồi ức bi hùng.
Chuyện về đồng đội, chuyện về chiến trường ông đã kể nhiều, hôm nay ông muốn chia sẻ với chúng tôi những ký ức về những kỷ vật thời chiến.
Quân dụng thành “đồng đội” tri kỷ
Ngày trở về, trên vai ông Tường đeo một ba lô nặng trĩu đồ vật, hàng chục năm trôi qua những món đồ cứ mất mát dần cuối cùng chỉ còn một số món đồ đựng trong chiếc ba lô sờn rách.
Chiếc ba lô may bằng vải thô màu xanh lá cây, có quai đeo, được Trung đoàn 101 trang bị cho ông vào ngày nhập ngũ năm 1972. Từ đó trở đi, chiếc ba lô đã gắn liền với ông suốt quãng thời gian quân ngũ. Khói lửa chiến trường khiến dòng tên trên vải dần dần mờ phai, đạn bom của kẻ địch đục bao lỗ trên chiếc ba lô xanh màu lá. Qua bao gian khó ông Tường vẫn cố giữ gìn chiếc ba lô của mình vẹn nguyên, ấy thế mà trận đánh vào tháng 9/1972 đã khiến ông phải rời xa hành trang của mình. Bị thương trong lúc chiến đấu, ông Tường được đưa về hậu phương để điều trị, toàn bộ tư trang cá nhân bao gồm cả ba lô được để lại đơn vị. Thời chiến mọi thứ đều thiếu thốn, tư trang của ông Tường lúc này được đồng đội sử dụng.
Đến đầu năm 1972, khi sức khỏe đã bình phục, ông Tường từ Bắc trở lại chiến trường Quảng Trị để tiếp tục chiến đấu. Quay về căn cứ cũ, ông Tường nhìn thấy ba lô của mình, bao nhiêu ký ức về tháng ngày chinh chiến nơi bão lửa bỗng ùa về khiến ông bồi hồi.
“Tôi nhìn thấy cái ba lô của tôi ở góc hầm, Trình (một đồng đội của ông Tường) đang dùng nó... tôi hy vọng những cuốn sách của tôi nhặt được vẫn còn nhưng chẳng còn gì ngoài cái ba lô vẫn đề tên tôi trên nắp. Đổi cho Trình cái ba lô mang từ Bắc vào, tôi lấy lại cái ba lô cũ, với nó tôi cảm nhận tất cả những gì từ khi nhập ngũ”, ông Tường kể.
Kể từ ấy, chiếc ba lô gắn bó với người thương binh qua biết bao trận chiến ác liệt, ở bên ông lúc vinh quang chiến thắng, cùng ông trở về Hà Nội khi đất nước hòa bình và được gìn giữ cẩn thận cho đến tận ngày nay.



