Cựu chiến binh

Hồi ức không thể nào quên

Câu chuyện là hồi ức của cựu chiến binh Trần Văn Trường về hành trình chiến đấu qua Trường Sơn, Tây Ninh, Campuchia và Sìn Hồ (Lai Châu), nơi ông đã trải qua gian khổ, tình đồng đội và cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc.

Phú Thọ10/05/2026Bùi Thu Thảo (Đoàn trường THPT Thanh Thuỷ- Đoàn xã Thanh Thuỷ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Hồi ức không thể nào quên

Câu chuyện là hồi ức của cựu chiến binh Trần Văn Trường về hành trình chiến đấu qua Trường Sơn, Tây Ninh, Campuchia và Sìn Hồ (Lai Châu), nơi ông đã trải qua gian khổ, tình đồng đội và cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc.

Theo cựu chiến binh Trần Văn Trườngkể lại tôi được biết ông đã rời xa quê hương nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của tổ quốc tham gia nhập ngũ khi 19 tuổi vào tháng 11/1974.Sau đó ông được huấn luyện tân binh và đến năm 1975, ông đã đi qua dãy Trường Sơn, rồi kéo dài đến Tây Ninh, sang tận Campuchia, và kết thúc ở miền biên viễn Lai Châu, Sìn Hồ. Đó không chỉ là hành trình của đôi chân, mà là hành trình của một thời tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường.

Đến Tây Ninh, nơi tuyến đầu biên giới Tây Nam, chiến tranh hiện lên không còn là khái niệm, mà là thực tế khốc liệt. Bom đạn, mất mát, hy sinh – tất cả đều hiện hữu. Ông cùng đồng đội chiến đấu không chỉ để bảo vệ quê hương, mà còn góp phần giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng. Giữa những ngày tháng ấy, tình đồng đội trở thành điểm tựa – họ sống bên nhau, chiến đấu bên nhau, và có khi… cũng nằm lại bên nhau.

Tôi đi bộ đội với một tình yêu miền Nam ruột thịt, mong muốn giải phóng miền Nam bảo vệ biên giới và toàn vẹn lãnh thổ. Tôi đi với một tâm thế sẵn sàng chiến đấu không sợ khó khăn, quyết tâm đi đến nơi về đến chốn, có đồng đội đi cùng nên cũng cảm thấy vui, không lo lắng sợ hãi. Tôi cùng đồng đội đã giúp nước bạn Lào và Campuchia được giải phóng.” Ông Trường chia sẻ.

Chưa kịp nghỉ ngơi, năm 1979, ông tiếp tục lên đường ra biên giới phía Bắc. Tại Sìn Hồ (Lai Châu), một lần nữa ông đối mặt với chiến tranh. Núi rừng nơi đây không chỉ lạnh bởi thời tiết, mà còn lạnh bởi những cuộc giao tranh khốc liệt. Tuổi trẻ của ông dường như đã được chia đều cho những chiến trường – mỗi nơi để lại một phần ký ức không thể xóa nhòa.

Giờ đây, khi nhắc lại, ông không nói nhiều về gian khổ. Ông chỉ nhắc đến những người đã không trở về. Giọng ông trầm xuống, ánh mắt xa xăm – như đang nhìn lại một thời đã qua nhưng chưa bao giờ thực sự rời xa.

Chiến tranh đã kết thúc, ông trở về quê hương năm 1983. Nhưng có những thứ ông mang theo suốt đời: ký ức, đồng đội, và một niềm tin giản dị – rằng những hy sinh ấy là xứng đáng. Ở tuổi xế chiều, ông không còn cầm súng, nhưng vẫn kể lại câu chuyện của mình, như một cách giữ lại ngọn lửa cho thế hệ sau.

Câu chuyện của ông Trường không chỉ là chuyện của một con người, mà là câu chuyện của cả một thế hệ. Một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh – để chúng ta hôm nay được sống trong yên bình. Và có lẽ, điều lớn nhất họ mong muốn không phải là được nhớ đến, mà là thế hệ sau biết trân trọng những gì mình đang có.

Câu chuyện của cựu chiến binh Trần Văn Trường khép lại nhưng dư âm vẫn còn đọng lại. Đó không chỉ là ký ức của một con người, mà là lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị của hòa bình và sự hy sinh thầm lặng của cả một thế hệ. Từ đó, mỗi chúng ta càng phải biết trân trọng cuộc sống hôm nay, sống có trách nhiệm và cố gắng góp phần xây dựng đất nước ngày càng tốt đẹp hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn