Cựu chiến binh

HỒI ỨC NGƯỜI LÍNH SAU NGÀY HÒA BÌNH - BÁC ĐỖ PHI HÙNG

Chiến tranh đã lùi xa, tiếng bom đạn năn nào chỉ còn vang vọng trong ký ức để lại phía sau bầu trời hòa bình xanh thẳm. Đất nước yên tiếng súng, phố phường rộn ràng nhịp sống mới, nhưng trong tâm trí ông ĐỖ PHI HÙNG sinh năm 1932 người con xã Xuân Thiên (nay là xã Thọ Lập, tỉnh Thanh Hóa) – ông là tầng lớp chi thức nghe tiếng gọi của Đảng và lòng yêu nước, ông tham gia chiến trường tại Hưng Hóa, Quảng Trị năm mậu thân 1968, với người lính năm xưa chiến tranh chưa bao giờ thật sự khép lại. Nó nằm

Thanh Hóa12/01/2026Chi đoàn Trường mầm non Xuân Thiên (Chi đoàn Trường mầm non Xuân Thiên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
HỒI ỨC NGƯỜI LÍNH SAU NGÀY HÒA BÌNH - BÁC ĐỖ PHI HÙNG

Chiến tranh đã lùi xa, tiếng bom đạn năn nào chỉ còn vang vọng trong ký ức để lại phía sau bầu trời hòa bình xanh thẳm. Đất nước yên tiếng súng, phố phường rộn ràng nhịp sống mới, nhưng trong tâm trí ông ĐỖ PHI HÙNG sinh năm 1932 người con xã Xuân Thiên (nay là xã Thọ Lập, tỉnh Thanh Hóa) – ông là tầng lớp chi thức nghe tiếng gọi của Đảng và lòng yêu nước, ông tham gia chiến trường tại Hưng Hóa, Quảng Trị năm mậu thân 1968, với người lính năm xưa chiến tranh chưa bao giờ thật sự khép lại. Nó nằm sâu trong từng giấc mơ, trong mỗi nhịp tim, trong những hồi ức không thể gọi tên, vừa đau đớn, vừa thiêng liêng.

Sau ngày hòa bình, người lính trở về làng cũ. Con đường đất năm nào tiễn ông ra trận nay đã phủ đầy cỏ xanh. Mái nhà tranh nghèo xưa cũ đã thay bằng ngói mới, tiếng gà gáy sáng hòa cùng tiếng trẻ thơ ríu rít đến trường. Tất cả đều đổi thay, chỉ có người lính là mang theo cả chiến tranh trở về. Trên đôi vai gầy là ba lô sờn cũ, trong trái tim là ký ức của những tháng “năm máu lửa không thể phai mờ”

Ông nhớ những đêm trời quảng trị có những đêm mùa đông lạnh cắt da cắt thịt ,có những ngày mưa xối xả, cả đơn vị nép mình dưới tán cây, vừa tránh bom đạn, vừa chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm vắt. Ông nhớ tiếng pháo gầm xé nát bầu trời, nhớ mùi khói súng hòa lẫn mùi đất ẩm, nhớ ánh mắt đồng đội nhìn nhau lặng lẽ trước giờ xung phong – ánh mắt của niềm tin, của sự sống và cái chết chỉ cách nhau một bước chân. Có những người bạn đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp yêu, chưa kịp mơ, chỉ kịp gọi hai tiếng “Việt Nam” trước lúc nằm lại với núi rừng.

Hòa bình đến, người lính sống sót trở về nhưng mang theo những vết thương không bao giờ lành. Có vết sẹo hằn trên da thịt, có vết sẹo khắc sâu trong tâm hồn. Những đêm yên tĩnh, tiếng gió thổi qua hàng tre cũng đủ khiến ông giật mình tưởng như tiếng bom năm cũ. ông tự hỏi vì sao mình còn sống, còn đồng đội thì mãi mãi nằm lại nơi chiến trường xa lạ. Nỗi day dứt ấy theo ông suốt đời, trở thành một phần của sự im lặng rất sâu trong lòng người lính.

Nhưng chính từ những mất mát ấy, tình yêu hòa bình trong ông lại trở nên tha thiết hơn bao giờ hết. ông yêu những buổi sáng bình yên, yêu tiếng chuông trường ngân vang, yêu những cánh đồng lúa chín vàng không còn dấu vết hố bom. Mỗi giọt mồ hôi rơi xuống ruộng đồng hôm nay đều thấm đẫm ký ức ngày xưa – khi ông và đồng đội từng lấy thân mình che chở cho Tổ quốc. Với người lính, được sống giữa hòa bình đã là phần thưởng lớn nhất của đời mình.

Thỉnh thoảng, ông trở lại nghĩa trang liệt sĩ, thắp nén hương cho những người đã hy sinh. Trước hàng mộ trắng lặng im, ông thì thầm kể cho đồng đội nghe về một đất nước đang đổi thay từng ngày, về những con đường mới mở, về những ước mơ của thế hệ trẻ đang lớn lên trong hòa bình. Ông tin rằng, nơi xa các anh sẽ mỉm cười thanh thản.

Hồi ức chiến tranh không phải để nuôi dưỡng hận thù, mà để nhắc nhở con người biết trân trọng giá trị của hòa bình. Người lính năm xưa không mong được vinh danh, càng không mong được trả ơn. Điều ông mong mỏi nhất chỉ là thế hệ hôm nay sống xứng đáng với những hy sinh đã qua – sống nhân ái hơn, có trách nhiệm hơn với Tổ quốc và với tương lai dân tộc.

Bởi hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng tuổi xuân, bằng máu và nước mắt của biết bao người lính vô danh. Và trong dòng chảy yên ả của cuộc sống hiện tại, hồi ức người lính sau ngày hòa bình vẫn âm thầm nhắc nhở chúng ta: “hãy giữ gìn hòa bình như giữ gìn chính sự sống của mình”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn