Hồi ức người lính Sư đoàn 9 - Nguyễn Ngọc Đích và câu chuyện Từ Đông Triều đến chân núi Bà Đen
Hồi ức người lính Sư đoàn 9 - Nguyễn Ngọc Đích và câu chuyện Từ Đông Triều đến chân núi Bà Đen
Hồi ức người lính Sư đoàn 9: Từ Đông Triều đến chân núi Bà Đen
Nhân vật: Cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Đích, sinh năm 1947, thường trú tại thôn Đồng Giảng B, xã Lương Minh
1. Hành trình nhập ngũ và vượt Trường Sơn (1967): Cựu chiến binh Nguyễn Ngọc Đích bắt đầu cuộc đời binh nghiệp của mình khi nhập ngũ vào năm 1967. Đơn vị của bác đóng quân và huấn luyện tại Đông Triều. Từ đây, bác cùng đồng đội bắt đầu cuộc hành quân gian khổ đi bộ ròng rã suốt 6 tháng trời để vào đến miền Nam.
Hành trình của người lính trẻ đầy rẫy gian nan, không có xe cộ hỗ trợ, đôi chân của bác đã vượt qua biên giới nước bạn Lào, băng qua Campuchia để tiến vào Tây Ninh rồi thẳng hướng Sài Gòn. Đó là những tháng ngày mà theo lời bác kể lại là “khổ quá”, gian khổ đến mức cảm tưởng như “chết đi sống lại”. Vì sao lại phải hành qua qua Lào và Campuchia vì khi ấy nhằm không để quân Mỹ phát hiện nên bộ đội ta phải hành quân đường vòng để tránh bị phục kích giữa đường.
2. Những năm tháng ác liệt tại “Miền Đông gian lao mà anh dũng”: Sau khi vào đến chiến trường, bác Đích được biên chế vào Tiểu đoàn 24, thuộc Sư đoàn 9. Đây là một đơn vị chủ lực nổi tiếng, được ví như những đội quân “cảm tử”, nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết vô cùng mong manh, quân số cứ vơi đi lại được bổ sung liên tục.
Chiến trường chính in đậm trong ký ức của bác là khu vực Núi Bà Đen, tỉnh Tây Ninh vào thời điểm cuối năm 1967. Tại đây, để duy trì sự sống và bám trụ chiến đấu, bác và đồng đội đã phải tận dụng nguồn lương thực tự nhiên. Một chi tiết đời thường nhưng đầy xúc động được nhắc lại là việc bộ đội ta phải hái quả dâu da rừng đem về xào nấu làm thức ăn qua ngày.
3. Ký ức đau thương và nỗi ám ảnh theo suốt cuộc đời: Trong hàng ngàn trận đánh, có một sự kiện bi thương tại Núi Bà Đen đã trở thành nỗi ám ảnh tâm lý đeo đẳng bác Đích suốt phần đời còn lại.
Trong một tình huống chiến đấu ác liệt, khi có lệnh của cấp trên, bác cùng một người đồng đội vội vã chui xuống hầm trú ẩn. Bác Đích nhanh chân hơn nên vào được phía trong, còn người bạn chiến đấu nằm ở phía ngoài, ngay cửa hầm. Bom đạn kẻ thù đã cướp đi sinh mạng người đồng đội ấy ngay tức khắc. Đau đớn hơn, phần đầu của người bạn bị trúng đạn vỡ nát, khiến máu và óc bắn tung tóe lên người bác Đích đang nằm bên trong.
Trong tình thế bị cô lập, không thể ra ngoài, bác Đích đã phải nằm im chịu đựng và ngủ cạnh thi thể của người bạn suốt một đêm cho đến khi an toàn mới có thể thoát ra. Dù bản thân bác cũng bị thương nhưng may mắn sống sót, còn người đồng đội thì đã mãi mãi nằm lại.
Sự kiện kinh hoàng ấy đã để lại một vết sẹo tâm lý sâu sắc. Sau khi phục viên trở về đời thường, suốt hàng chục năm trời, bác Đích không bao giờ dám ăn hay nhìn thấy món óc lợn hay đầu lợn. Ký ức về người bạn hy sinh và đêm nằm cạnh xác đồng đội khiến bác bị ám ảnh thật sự sâu sắc và tuyệt đối tránh xa những món ăn gợi lại hình ảnh đau thương đó.
Hiện nay, bác Nguyễn Ngọc Đích tuổi đã cao, sức khỏe giảm sút, tai không còn nghe rõ và trí nhớ đã lẫn nhiều. Những câu chuyện về một thời hoa lửa, về Sư đoàn 9 anh hùng hay những trái dâu da rừng Tây Ninh giờ đây phần lớn được chắp nối qua những mảnh ký ức rời rạc của bác và lời kể lại của vợ,. Tuy nhiên, câu chuyện về sự hy sinh và nỗi đau chiến tranh hằn sâu trong tâm trí bác vẫn là một minh chứng sống động cho cái giá của hòa bình.
Thực hiện: Ban Chấp hành Đoàn xã Lương Minh - Đề án "Câu chuyện thời hoa lửa" #ThanhNienLuongMinh #KyUcHanSau #ChanNuiBaDenTayNinh #CCBNguyenNgocDich



