Cựu chiến binh

HỒI ỨC NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ CHIẾN TRƯỜNG MIỀN NAM

Thanh Hóa24/12/2025Hoàng Thị Hoa (Trường TH&THCS Hoằng Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Viết về cựu chiến binh Nguyễn Văn Tân

Giữa nhịp sống yên bình của thôn 2 Lê Lợi, xã Hoằng Hóa hôm nay, ít ai ngờ rằng người cựu chiến binh đã ngoài 80 tuổi – Nguyễn Văn Tân – từng trải qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt nhất ở chiến trường miền Nam. Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng mỗi lần nhắc lại, ánh mắt bác vẫn trầm xuống, ký ức như ùa về nguyên vẹn.

Từ làng quê Thanh Hóa vào lửa đạn miền Nam

Bác Nguyễn Văn Tân nhập ngũ năm 1969, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang bước vào giai đoạn ác liệt. Tạm biệt quê hương, bác theo đơn vị hành quân vào chiến trường miền Nam. Những ngày đầu đặt chân vào vùng đất mới, rừng sâu, sốt rét, thiếu thốn lương thực, bom đạn ngày đêm đã trở thành thử thách đầu tiên đối với người lính trẻ.

“Có những đêm nằm trong hầm, bom nổ rung cả đất, tưởng như không còn sáng mai,” bác Tân chậm rãi kể lại. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, tinh thần đồng đội đã giúp họ đứng vững. Miếng cơm sẻ nửa, ngụm nước chia đôi, từng người dựa vào nhau mà sống.

Những trận đánh không thể quên

Trong các đợt càn quét của địch, đơn vị của bác nhiều lần phải cơ động liên tục, vừa chiến đấu, vừa giữ vững đội hình. Có lần, giữa trận đánh ác liệt, một đồng đội bị thương nặng. Bác Tân cùng anh em thay nhau cáng bạn vượt qua làn đạn để cứu sống. “Lúc đó không nghĩ gì đến sống chết, chỉ nghĩ không thể bỏ đồng đội lại,” bác nói.

Những mất mát ấy in hằn trong tâm trí bác suốt đời. Có những người đã ngã xuống, không kịp gửi lại một lời nhắn cho gia đình. Mỗi lần nhớ lại, bác Tân luôn nói: “Mình sống được đến hôm nay là sống thay phần của anh em.”

Sau Hiệp định Pari – tiếp tục con đường quân đội

Khi Hiệp định Pari năm 1973 được ký kết, bác Tân cùng nhiều đồng đội rời chiến trường. Nhưng với bác, chiến tranh chưa kết thúc trong suy nghĩ. Bác được cử đi học tại Trường Sĩ quan Lục quân, rồi trở thành giảng viên chính trị Trường Sĩ quan Lục quân 1.

Trên bục giảng, bác không chỉ giảng lý luận mà kể lại những câu chuyện thật của chiến trường miền Nam, về lòng dũng cảm, tình đồng chí, sự hy sinh. Những bài học ấy theo học viên suốt cả cuộc đời quân ngũ.

Trở về đời thường

Năm 1992, bác Nguyễn Văn Tân nghỉ hưu, trở về sinh sống tại quê hương. Cuộc sống giản dị, lặng lẽ, nhưng ký ức chiến tranh vẫn luôn hiện hữu. Với bác, quá khứ không để kể công, mà để nhắc nhở thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và nước mắt.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hồi ức về người lính Nguyễn Văn Tân – một nhân chứng sống của lịch sử – vẫn còn nguyên giá trị, như một lời nhắc nhở lặng thầm mà sâu sắc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn