'Hồi ức Quảng Trị' - nhật ký chiến đấu của hai người lính
Ra đi từ giảng đường, gồm những dòng tự sự của người lính giải phóng quân của Quân đội nhân dân Việt Nam. Ông bắt đầu từ mốc thời gian 26/8/1971, khi về nhập ngũ tại Đại học Sư phạm Hà Nội 2. Những ngày sau đó, cậu thanh niên Chí Thành - khi ấy mới 17 tuổi - luôn thường trực nỗi nhớ nhà, với câu hỏi hồn nhiên như "Giờ này không biết bố mẹ, các em đang làm gì".
Tuy nhiên, Đào Chí Thành ý thức được trách nhiệm của mình với đất nước, luôn tự trấn an: "Mình đã, đang và sẽ phải chịu đựng những nỗi nhớ da diết, sẽ phải chịu đựng về mặt tình cảm, có thể sẽ ảnh hưởng lý trí? Song phải khắc phục thôi!". Năm đầu tiên đón Tết trong quân đội, dù mong mỏi được quây quần bên gia đình, ông kiên quyết "vì cách mạng hãy hy sinh", luôn chuẩn bị sẵn tâm thế chiến đấu.
Phần hai - Quảng Trị trong tôi - là trang tự sự của Nguyễn Thanh Quang, một thủy quân lục chiến trong quân đội Việt Nam Cộng hòa. Quảng Trị những năm 1972 với ông Quang là các trận chiến ác liệt, gây đau thương cho người dân. Từng căn nhà đổ nát, cỏ mọc phủ sân, lạnh lẽo, cho thấy bom đạn đã phá hủy tất cả. Những người lính ở đây chiến đấu vì mục đích bảo vệ tính mạng bản thân.
"Ký ức Quảng Trị trong tôi là một ấn tượng sâu sắc không thể nào quên được. Tôi muốn ghi lại để các thế hệ sau có thể hiểu thêm về mùa hè đỏ lửa năm 1972 ở Quảng Trị một cách trung thực nhất của một người lính thủy quân lục chiến, đã tham chiến trong những ngày giao tranh ác liệt nhất", ông viết.


