Hồi ức tháng Tư lịch sử
Câu chuyện kể lại hồi ức của một cựu chiến binh về những ngày tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh tháng 4 năm 1975, khi cùng đồng đội tiến vào Sài Gòn trong khí thế quyết tâm giành độc lập và thống nhất đất nước. Ông xúc động chia sẻ rằng phần thưởng lớn nhất của những người lính năm xưa chính là được nhìn thấy thế hệ sau lớn lên trong hòa bình.
Hồi Ức Tháng Tư Lịch Sử
Tình cờ gặp ông vào một buổi chiều yên ả. Mái tóc ông đã bạc trắng, trên ngực vẫn lấp lánh những tấm huân chương. Khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh, đôi mắt ông chợt sáng lên. Ông chậm rãi kể:
“Tháng 4 năm 1975, khi ấy tôi mới ngoài hai mươi tuổi, là một chiến sĩ trong đội hình tiến về Sài Gòn. Đó là những ngày của Chiến dịch Hồ Chí Minh, chiến dịch cuối cùng quyết định số phận của cuộc kháng chiến.
Chúng tôi hành quân suốt ngày đêm. Đường vào Nam bụi đỏ mịt mù, tiếng xe tăng, pháo binh vang lên không ngớt. Nhưng trong lòng mỗi người lính đều có chung một niềm tin: ngày đất nước thống nhất đã rất gần.
Đêm trước giờ tổng tiến công, đơn vị chúng tôi dừng lại nghỉ bên một rặng cao su. Không ai ngủ được. Có người lặng lẽ lau lại khẩu súng, có người lấy trong ba lô ra tấm ảnh gia đình đã nhàu theo năm tháng. Chúng tôi nhìn nhau, không nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu: trận đánh ngày mai sẽ rất lớn.
Rạng sáng, pháo của ta đồng loạt nổ vang. Đất trời rung chuyển. Đơn vị tôi theo sau xe tăng tiến thẳng về phía trung tâm Sài Gòn. Địch chống trả dữ dội, nhưng khí thế của bộ đội và nhân dân lúc ấy mạnh như thác lũ.
Đến trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi tin Sự kiện 30 tháng 4 năm 1975 truyền đến, cả đơn vị chúng tôi như vỡ òa. Những người lính ôm chầm lấy nhau giữa khói súng. Có người cười, có người khóc.
Tôi vẫn nhớ cảm giác lúc ấy… Sau bao nhiêu năm chiến đấu gian khổ, cuối cùng đất nước cũng được hòa bình, Bắc – Nam sum họp một nhà.
Bây giờ, mỗi khi kể lại cho con cháu nghe, tôi luôn nói rằng: chúng tôi chiến đấu không phải để được nhớ tên mình, mà chỉ mong thế hệ sau được sống trong hòa bình, được học tập và xây dựng đất nước.”
Ông dừng lại, ánh mắt nhìn xa xăm. Ngoài sân, lũ trẻ đang nô đùa. Ông mỉm cười hiền hậu và nói khẽ:
“Nhìn các cháu lớn lên trong hòa bình… đó chính là phần thưởng lớn nhất của những người lính năm xưa.”



