HỒI ỨC “TIẾNG KHÈN GỌI BÌNH YÊN”
Ngày còn nhỏ tôi rất thích nghe tiếng khèn mỗi dịp hội xuân.
Nhưng có những năm bản làng vắng tiếng cười.
Người dân sống trong tâm trạng lo lắng.
Ai cũng mong những ngày yên ổn quay trở lại.
Cha tôi thường thức rất khuya bên bếp lửa.
Ông hay nói rồi sẽ có ngày cuộc sống đổi khác.
Lúc ấy tôi chưa hiểu hết lời cha nói.
Rồi bộ đội về bản nhiều hơn.
Các chú giúp dân gùi gạo và sửa đường đi.
Trẻ con chúng tôi rất quý các chú bộ đội.
Dần dần không khí trong bản vui hơn trước.
Những phiên chợ bắt đầu đông người trở lại.
Tiếng khèn mùa xuân lại vang lên giữa núi rừng.
Chúng tôi gọi ký ức ấy là Tiếng khèn gọi bình yên.
Đó là thanh âm đẹp nhất của tuổi thơ tôi.


