Hồi ức tuổi trẻ
Thực hiện Kế hoạch số: 287-KH/ĐTN-CTĐ&TTN ngày 28 tháng 8 năm 2025 của tỉnh Đoàn Phú Thọ về việc Tuổi trẻ Đất Tổ tham gia lưu giữ và tuyên truyền các câu chuyện lịch sử với chủ đề “Câu chuyện thời hoa lửa". Trong những ngày mùa thu cách mạng chúng tôi đã đến thăm gia đình Bà Bùi Thị Thông trú tại xóm Đội 2, xã Lạc Lương, tỉnh Phú Thọ. Biết chúng tôi đến tìm hiểu, bà nở nụ cười hiền hậu, đôi mắt ánh lên niềm vui giản dị. Đón chén nước lá rừng ông rót mời, tôi đưa mắt nhìn quanh gian phòng khách: trên tường treo đầy giấy khen, bằng khen, huân chương kháng chiến mang tên bà. Sau đó bà kể cho chúng tôi về câu chuyện ký ức tuổi trẻ lên đường tham gia nghĩa vụ quân sự.
Tạm biệt mẹ, các em, bạn bè và quê hương thân yêu! Tôi sung phong lên đường làm nghĩa vụ quân sự. Từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường, tôi đã được học về những tấm gương anh hùng, dũng cảm, hy sinh cho Tổ quốc như Võ Thị Sáu, Nguyễn Bá Ngọc, Phan Đình Giót, Lê Văn Tám, Cù Chính Lan… và còn biết bao anh hùng liệt sĩ khác. Từ thuở ấy, trong tôi đã thôi thúc một khát vọng – phải đóng góp phần nhỏ bé của mình vào sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc. Giờ đây, tôi tự hào được tiếp bước cha anh, sẵn sàng xung phong lên đường. Rời xa quê hương, xa mẹ hiền, xa bạn bè, lòng tôi vừa xúc động, vừa tràn đầy niềm tin. Buổi tiễn đưa hôm ấy thật nhiều cảm xúc – cờ đỏ bay phấp phới, lời ca vang động khắp sân. Đảng ủy, đoàn thể và bà con làng xóm ra tiễn, động viên tôi hoàn thành nhiệm vụ, sớm trở về quê hương.
Đêm đầu tiên hành quân, từ Hòa Bình đi vào Thanh Hóa qua đường trường sơn ở huyện Thạch Thành trong đội ngũ chỉnh tề, bước đi rầm rập trên con đường mưa bụi lất phất,vắt rất nhiều, lòng tôi bồi hồi khó tả.
Một tuần đầu trôi qua là thời gian thử thách thật sự. Trước mắt chúng tôi là những chặng đường hành quân gian khổ: vượt sông, băng suối, leo đèo, trèo dốc. Nhiều khi phải đi trong mưa gió, bùn đất ngập chân, mồ hôi ướt đẫm áo. Nhưng tinh thần của toàn đơn vị luôn vững vàng, ai nấy đều hăng hái, không một lời than vãn. Sáng sớm, tiếng kèn báo thức vang lên, tất cả cùng dậy tập thể dục, chỉnh tề quân phục, bắt đầu ngày mới trong nề nếp, kỷ luật.
Một tháng trôi qua, tôi dần quen với cuộc sống quân ngũ – nề nếp, kỷ luật, nhưng đầy ấm áp tình đồng chí, đồng đội. Dù đôi lúc mệt mỏi hay nhớ nhà, chúng tôi vẫn cùng nhau vượt qua. Những buổi hành quân xa, tiếng hát rộn ràng vang lên: “Trên biển trời biên cương, gió lộng sáng ngời...” Lời ca ấy như tiếp thêm sức mạnh cho mỗi người lính trẻ.
Đến Nghệ An, ở Nông trường Cửa Đỏ, tôi và chị Thảo nằm trên miệng hầm hóng mát.Nửa đêm, máy bay B-52 đến đánh bom ngoài đường, tiếng nổ ầm vang rung chuyển cả đất trời. Tôi sợ quá, vội nhảy xuống hầm. Suốt dọc đường hành quân, bom đạn địch vẫn dội ầm ầm ngoài xa như sóng biển. Nhưng đơn vị chúng tôi hành quân trong rừng sâu vẫn vững vàng, không một ai nản chí. Dù sương giăng, dù mưa lạnh, không ai tiếc tuổi xuân.
Đến đất Quảng Bình tròn hai tháng, tinh thần càng vững, ý chí càng cao. Mọi người trong đơn vị đều thương yêu, chăm sóc nhau như anh em ruột thịt. Ban chỉ huy thường xuyên quán triệt tư tưởng, nhắc nhở chấp hành nghiêm kỷ luật. Nhờ thế, đơn vị luôn an toàn, đoàn kết, vượt qua mọi khó khăn gian khổ.
Khi đến Quảng Trị, tôi thấy những hố bom sâu thẳm, đất đỏ tung lên, lòng càng thêm rưng rưng xúc động. Cây to thì bom xuống vực, thấy những xác xe lăn xuống bẹp, bom phá chỉ còn đấu thôi. Chúng tôi qua U Bò, họ đặt tên thật đúng thế. Rồi đến dốc Bò Lăn, đến đèo Đá Cửa chắc đi mùa hè nóng cháy, chẳng nản, vất vả như thế nhưng tôi và mọi người vẫn vững bước đi. Sắp đến nơi rồi , đến tuyến trạm bảo vệ.Tôi cùng mọi người luôn chờ đợi và mong được nghỉ ngơi sau những chặng đường gian nan. Đến Bộ Tư lệnh Mặt trận, người đã đến đón chúng tôi cùng đi. Tôi may mắn có người đại đội trưởng đã qua quân ngũ, phục viên nên xin vào đó. Hậu cần phục vụ khuân vác hàng vào kho và xuất hàng cho các đơn vị đến lấy.Tại Bộ Tư lệnh có bốn đơn vị: Hòa Bình, Ninh Bình, Thanh Hóa, Nghệ An, Chúng tôi được chuyển về Các kho, quân nhu, quản khí cần thiết.
Buổi làm việc đầu tiên được phân công rõ ràng...Đi bốc hàng trong đêm, có 4 người, mà phải đưa từng bao gạo chất lên xe rồi lại chuyển xuống đất. Bốc xong một đợt, ai nấy đều mệt vô cùng, rồi thay phiên nhau ngồi nghỉ ở góc hang. Đến 4 giờ sáng lại phải đi chặt cành để ngụy trang đống hàng. Làm xong thì về, khoảng gần 7 giờ mới được ăn cơm sáng rồi nghỉ một lát. Tối đến lại tiếp tục đi làm. Ba ngày liền như thế.Sau đó lãnh đạo (tổ trưởng) lại phân công cho người khác.
Buổi đầu tiên đi làm, công việc thật vất vả: phải khuân gạo từ bãi bằng lên hang cao, dốc đứng. Khi đi phải bám vào đá, vào rễ cây mà leo. Việc nặng nhọc, mồ hôi đổ như tắm, dù mệt nhưng ai cũng cố gắng, chẳng ai than vãn.
Tôi được phân công xuống bếp nấu ăn, lần đầu tiên nấu cơm cho 50 người, tôi lo sợ cơm bị khê hoặc sống, nhưng mọi người hướng dẫn tận tình cách nấu. Chỉ sau một tuần, tôi đã nấu cơm ngon, dẻo, được mọi người khen.Bếp đặt trong hang nên máy bay không thể phát hiện được. Dù ở khu an toàn, gần máy bay vẫn đánh ngoài đường xa. Đường vận tải nơi chúng tôi ở cách xa trọng điểm của địch, nên cũng đỡ nguy hiểm hơn.
Tôi ăn Tết ở chiến trường, đêm 30 Tết khoảng 8 giờ tối, đơn vị tổ chức vui văn nghệ, hát hò dân chủ. Bên ngoài, máy bay trinh sát và phản lực F105, B52 bay lượn để tìm mục tiêu. Đến đúng 12 giờ đêm, xe chở gạo vào chỗ tôi làm nhưng bị máy bay địch bắn cháy, người lái xe bị thương ở đầu.
Ở chiến trường chẳng có pháo hoa, chỉ có pháo sáng của Mỹ. Không có pháo nổ, chỉ có tiếng bom đạn vang ầm làm sáng cả một vùng trời.
Sáng mồng 1 Tết, tôi và anh Sức xuống giếng đánh răng, đang ngồi rửa mặt thì nghe tiếng động cơ ào ào trên đầu. Tôi ngẩng lên nhìn, thấy máy bay F105 bay qua, thả tên lửa xuống sát ngọn núi nơi gần kho hàng, tiếng nổ vang dội, đất đá bay tung tóe chúng tôi sợ quá nằm rạp xuống đất tim đập thình thịch chỉ mong qua được phút nguy hiểm ấy. Lúc đó máy bay ở ngoài đường cách chỗ chúng tôi khoảng 5 km đang đánh bom, trong giấc mơ tôi thấy trời sáng rực và nóng ran anh Nhuận gọi to chạy vào hố hàng rồi tôi giật mình tỉnh dậy nhìn thấy mọi người đang hối hả chạy sâu vào trong hầm nối dài từ đó anh em trong đơn vị hay trêu tôi là vua ngủ vì bom nổ mà vẫn ngủ say như không biết gì.
Vất vả là thế ở chiến trường bom đạn Mỹ đánh rất ác liệt cuộc sống thiếu thốn đủ thứ mỗi tháng chỉ được phát nhu yếu phẩm 5 lạng đường, 1 hộp thuốc đánh răng, 1 hộp sữa. Tuy đơn giản và khổ cực nhưng đồng đội luôn động viên nhau vượt qua gian nan, cố gắng hoàn thành nhiệm vụ phục vụ cách mạng ai cũng nghiêm túc chấp hành kỷ luật, không một ai vi phạm nội quy của đơn vị.
Đến lúc hết hạn đăng ký, đơn vị thủ trưởng cứ yêu cầu tôi ở lại nấu cơm cho anh em, vì tôi còn ít tuổi. Nhưng nhớ mẹ, nhớ nhà, tôi xin được về. Ngày về đơn vị tổ chức liên hoan thân mật, chia tay những người ở lại. Không khí buổi chia tay thật lưu luyến, xúc động. Lúc ra đi có 135 người, khi trở về cũng trọn vẹn 135 người không ai bị thương vong hay vi phạm kỷ luật. Đơn vị hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc. Tôi được mọi người bầu chọn là người có tinh thần nhân ái, sống chan hòa, làm việc tốt, đoàn kết, được anh em yêu thương quý mến. Các đồng đội còn viết tặng tôi những dòng lưu niệm bằng những lời chân thành “ Em đã đem trái tim non trẻ hòa quyện trong sự nghiệp cách mạng. Mong em qua đây rồi sẽ phát huy tinh thần ấy hơn nữa, dù ở bất cứ lĩnh vực nào cũng cố gắng nhé!”



