Bài viết

Hồi ức Về chuyến xe bất tử.

Đây là một câu chuyện được sưu tầm từ người Cựu chiến binh sinh sống tại Hoằng Hóa, Thanh Hóa.

Lào Cai11/01/2026La Anh Thế sưu tầm. (Đoàn xã Phúc Lợi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Cao Thạch Đàm, quê Hoàng Tân, Hoằng Hóa, Thanh Hóa. Người đónăm 1966, tôi nhập ngũ và được biên chế về đơn vị EA249. Những ngày đầu quân ngũ, tôi đóng quân ở H, rồi sau đó nhận lệnh đi B, bước vào chiến trường miền Trung – miền Nam trên tuyến vận tải chiến lược Trường Sơn.

Những năm đầu, tôi làm nhiệm vụ phục vụ bến phà Xuyên Sơn và bến phà Đông Đài.cái cưa ở hai bến phà ấy, ngày nào cũng sống giữa bom đạn. Phà qua sông, xe qua phà, người qua phà – tất cả đều dưới làn bom rình rập của máy bay Mỹ. Có những chuyến phà vừa cập bờ thì bom nổ, nước sông bắn lên như dựng đứng. Nhưng phà vẫn phải chạy, vì hàng và bộ đội ở phía trước đang chờ.

Sau đó, tôi chuyển sang làm hậu cần được hai năm. Rồi vì có sức khỏe và ý thức kỷ luật tốt, tôi được điều sang binh chủng lái xe, tBinh đoàn 12 – Đoàn 559. Từ đây, tôi chính thức trở thành một lái xe Trường Sơn, người đưa hàng vượt bom đạn vào chiến trường.

Nhiệm vụ của tôi là chở hàng sang Binh đoàn 28 và Binh đoàn 35, Bắc sông Bạc. Tuyến đường đó cực kỳ hiểm trở. Đặc biệt là đoạn Cổng Trời – đường 29 – Đoạn 8,

Một hôm, tôi nhận lệnh ra trả hàng. Khi đi đến đường 8, phải vượt qua ba cái ngầm rất hiểm: ngầm Khe Rinh, ngầm Khe Tang, ngầm Khe Be. Nhưng hôm ấy đường bị tắc. Không chỉ xe tôi mà cả một đoàn xe khoảng 50–60 chiếc phải đứng lại. Đường một chiều, không thể tránh nhau, mà máy bay địch thì vẫn rình trên đầu.

Giữa lúc căng thẳng ấy, đồng chí trạm phó và trạm trưởng Binh trạm 28 ra hỏi tôi:
“Đồng chí tên gì?”
Tôi trả lời: “Tôi là Cao Thạch Đàm.”
Rồi họ hỏi tiếp:
“Đồng chí cần báo tử cho ai?”

Nghe câu hỏi đó, tôi hiểu ngay mức độ nguy hiểm của đoạn đường phía trước. Ai đi đầu, người đó có thể không trở về. Nhưng nếu không có người đi trước, thì cả đoàn xe sẽ kẹt lại, hàng không thể vào chiến trường.

Tôi quyết định xung phong đi trước.

Bằng kinh nghiệm và bản lĩnh của một lái xe Trường Sơn, tôi cho xe lao lên đoạn đường đầy bom mìn. Khi xe vừa qua được khu vực nguy hiểm nhất thì bom ngầm bắt đầu phát nổ.tắt máy, không chạy được nữa.

Tôi vẫn còn sống – đó là điều may mắn.

Thanh niên xung phong nhanh chóng lao ra ứng cứu, đưa tôi về Binh trạm 5. Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ mở đường cho đoàn xe phía sau tiếp tục vượt ngầm. Còn chiếc xe của tôi sau đó được xử lý thế nào, tôi không rõ nữa.

Nhưng tôi biết một điều:
Hôm ấy, trên con đường Cổng Trời, tôi đã đi qua lằn ranh giữa sống và chết, như bao người lính Trường Sơn khác.

Chiến tranh không chỉ là súng đạn nơi mặt trận.
Trên Trường Sơn, mỗi chuyến xe cũng là một trận đánh.
Và mỗi người lái xe là một người lính đi thẳng vào cái chết để giữ cho mạch máu hậu cần của Tổ quốc không bao giờ ngừng chảy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn