Hồi ức về "Đêm giao thừa máu và lửa" (1975)
Câu chuyện kể về sự khốc liệt và tinh thần quả cảm trong cuộc tiến công mùa xuân năm 1975, qua lời kể của một người lính trực tiếp tham gia chiến đấu.
Tôi vẫn nhớ như in đêm 30 Tết năm ấy. Không có tiếng pháo đón giao thừa, chỉ có tiếng bom gầm xé trời. Chúng tôi, những người lính trẻ, rúc dưới hầm tăng, bùn đất đẫm nước. Mùi thuốc súng khét lẹt quyện với mùi máu. Tôi nhìn sang thằng Nam, người bạn thân nhất, nó đang bị thương ở tay nhưng vẫn cười bảo: 'Sắp thắng rồi, về nhà ăn Tết lớn, Hùng ạ'.
Đến rạng sáng mùng 1, mệnh lệnh tiến công vang lên. Chúng tôi không còn sợ hãi, chỉ có lòng căm thù và quyết tâm giải phóng quê hương. Cảnh tượng khi ấy hỗn loạn nhưng oai hùng, những đoàn quân ào ạt lao về phía trước như vũ bão. Trận chiến năm đó là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. [1]Giây phút nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên nóc dinh cơ, tôi bật khóc. Không phải vì đau đớn, mà vì hạnh phúc. Bạn bè tôi, nhiều người đã nằm lại ngay trước ngưỡng cửa hòa bình. Ký ức về những đêm không ngủ, những ngày đói khát nhưng rực lửa anh hùng đó, tôi sẽ mang theo suốt cuộc đời". [1]



