HÒN ĐÁ BÊN ĐƯỜNG
Một hòn đá tưởng chừng vô tri bên đường lại gắn liền với ký ức về một người đồng đội đã hy sinh để giữ con đường thông suốt.
Tôi là Lý Văn Páo, sinh ngày 28 tháng 7 năm 1953, quê ở xã Khánh Hòa, tỉnh Lào Cai. Tôi tham gia công binh trên tuyến đường Trường Sơn từ năm 1972.
Công việc của chúng tôi là sửa đường, phá đá, rà bom mìn để đảm bảo xe vận tải có thể đi qua.
Có một đoạn đường mà tôi không bao giờ quên.
Ở đó có một hòn đá lớn nằm sát mép đường. Nó không có gì đặc biệt, nhưng với tôi, nó là một phần ký ức.
Một lần, sau trận bom, đoạn đường đó bị sạt lở nặng. Một quả bom chưa nổ nằm ngay gần mép đường.
Nếu không xử lý, xe không thể đi qua.
Anh Tuấn – đồng đội của tôi – nhận nhiệm vụ xử lý quả bom.
Trước khi làm, anh chỉ nói:
“Nhanh lên, còn kịp cho xe đi.”
Chúng tôi đứng cách xa, theo dõi từng động tác của anh.
Không khí lúc đó căng thẳng đến nghẹt thở.
Chỉ cần một sai sót nhỏ…
Bất ngờ, một tiếng nổ vang lên.
Khi khói tan, chúng tôi chạy đến.
Anh Tuấn đã không còn nữa.
Nhưng quả bom cũng đã được phá.
Sau đó, chúng tôi đặt một hòn đá bên đường, ngay vị trí đó.
Không ai nói, nhưng ai cũng hiểu.
Hòn đá ấy không chỉ để đánh dấu một vị trí,
mà là để nhớ về một con người.
Đến bây giờ, nếu có dịp đi qua nơi đó, tôi vẫn dừng lại,
như một cách để chào anh – người đã ở lại bên con đường.



