Hòn Đá Đánh Dấu (1)
Một hòn đá nhỏ được đặt bên đường rừng để đánh dấu an toàn đã trở thành ký ức đau lòng, khi người đặt nó không còn quay lại.
“Làm công binh là phải quen với việc rà mìn,” ông Lâm kể. “Mỗi bước đi đều phải tính toán.” Đơn vị của ông được giao nhiệm vụ mở một đoạn đường mới xuyên rừng. Khu vực này nghi có nhiều bãi mìn còn sót lại. “Chúng tôi đi rất chậm. Người đi trước dò từng bước, người sau đánh dấu.” Cách đánh dấu đơn giản nhất là đặt những hòn đá nhỏ bên lề đường. “Hòn đá nằm đó nghĩa là đoạn đường này đã an toàn.” Người đi đầu hôm đó là anh Tuấn – một công binh dày dạn kinh nghiệm. “Anh ấy rất cẩn thận. Mỗi bước đều kiểm tra kỹ rồi mới ra hiệu.” Cứ mỗi đoạn an toàn, anh lại cúi xuống, đặt một hòn đá nhỏ sang bên. “Chúng tôi đi sau, nhìn vào những hòn đá ấy mà bước tiếp.” Khi gần hoàn thành đoạn đường, bất ngờ có một tiếng nổ vang lên. “Đất đá tung lên. Mọi thứ như dừng lại.” Anh Tuấn đã trúng mìn. “Chúng tôi lao tới… nhưng không kịp.” Ông Lâm siết chặt tay khi nhớ lại:
“Anh ấy chỉ còn kịp nói: ‘Đoạn này… an toàn rồi…’” Sau đó, anh lịm đi. Con đường vẫn được hoàn thành, nhờ những dấu đánh dấu mà anh để lại. “Chúng tôi giữ nguyên những hòn đá ấy, không ai dám xê dịch.” Mỗi lần đi qua, ai cũng cúi đầu. “Nó không chỉ là dấu hiệu… mà là lời nhắn.” Nhiều năm sau, con đường ấy đã rộng hơn, bằng phẳng hơn. “Nhưng trong trí nhớ tôi… vẫn còn những hòn đá nhỏ bên lề.” Ông Lâm nói chậm rãi:
“Có những người không để lại gì lớn lao… chỉ là vài hòn đá… nhưng đủ để người khác đi tiếp.” Trong thời hoa lửa, một dấu hiệu nhỏ bé cũng có thể mang theo cả sự sống – và là minh chứng cho những hy sinh thầm lặng không bao giờ bị quên lãng.



