Bài viết

Hòn Đá Đánh Dấu (2)

Trên những tuyến đường bí mật, một hòn đá nhỏ được đặt đúng chỗ đã trở thành tín hiệu dẫn đường. Đó là câu chuyện về sự thầm lặng và chính xác của những người giao liên trong thời chiến.

Gia Lai05/05/2026Nguyễn Văn Thảo (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phan Đình Huy làm giao liên – công việc tưởng đơn giản nhưng lại đòi hỏi sự cẩn trọng tuyệt đối. Anh phải dẫn đường, chuyển tin, và đôi khi chỉ cần một sai sót nhỏ cũng có thể gây nguy hiểm cho cả tuyến.

Không có biển báo, không có bản đồ rõ ràng. Những người như Huy phải tự tạo ra “dấu hiệu” riêng.

Một trong số đó là những hòn đá.

“Đặt đúng chỗ, là người sau hiểu,” Huy nói.

Một hòn đá nằm giữa đường có thể là dấu hiệu nguy hiểm. Một hòn đá đặt lệch sang bên lại có thể chỉ hướng rẽ. Tất cả đều theo quy ước mà chỉ những người trong tuyến mới hiểu.

Một lần, Huy nhận nhiệm vụ dẫn một tổ cán bộ qua một khu vực mới, nơi chưa có dấu hiệu rõ ràng.

Anh đi trước, quan sát kỹ từng đoạn đường.

Đến một ngã ba nhỏ giữa rừng, Huy dừng lại.

Anh cúi xuống, nhặt một hòn đá, đặt nghiêng về phía bên phải.

“Đường này,” anh nói.

Sau khi dẫn tổ đi qua, anh quay lại một đoạn, kiểm tra xem dấu hiệu có dễ nhận ra không.

“Phải rõ, nhưng không lộ,” anh tự nhủ.

Vài ngày sau, một nhóm khác đi qua khu vực đó. Nhờ hòn đá nhỏ ấy, họ không bị lạc hướng.

Một người trong nhóm sau khi đến nơi đã nói:
“May có dấu của anh Huy…”

Nhưng Huy chỉ cười:
“Có gì đâu, chỉ là hòn đá.”

Trong một lần khác, trời mưa lớn, nước cuốn trôi nhiều dấu hiệu. Huy phải đi lại tuyến đường cũ để đặt lại từng hòn đá.

Đường trơn, dốc, nhiều đoạn nguy hiểm, nhưng anh vẫn kiên trì.

“Người sau không thấy dấu… là lạc ngay,” anh nói.

Công việc của anh không có tiếng súng, không có những trận đánh, nhưng luôn gắn liền với sự căng thẳng và trách nhiệm.

Nhiều năm sau, Phan Đình Huy nói rằng ông không nhớ hết những con đường mình đã đi, nhưng vẫn nhớ cảm giác khi đặt từng hòn đá.

“Phải đặt đúng,” ông nói, “vì có người sẽ đi theo.”

Với ông, hòn đá đánh dấu không chỉ là tín hiệu, mà là niềm tin – niềm tin rằng người đi sau sẽ hiểu và sẽ đến nơi an toàn.

Trong thời hoa lửa, có những việc rất nhỏ, rất lặng lẽ, nhưng lại góp phần giữ cho cả một hành trình không bị lạc lối.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn