Bài viết

Hòn đá kê bánh xe

từng tham gia san lấp hố bom và bảo đảm giao thông trên các tuyến đường vận tải. Câu chuyện nói về sự bền bỉ và tình người trong những năm tháng thời hoa lửa.

Gia Lai22/05/2026phạm Văn Hoài (Đoàn xã Chư Sê)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971. Tuyến đường đất đỏ nơi đơn vị của bà Phan Thị Bích Liên làm nhiệm vụ vừa bị bom đánh sập một đoạn nhỏ bên triền dốc. Những hố bom chưa kịp san lấp hoàn toàn. Đoàn xe vận tải vẫn phải đi qua vì hàng hóa cần chuyển gấp. Chiều hôm ấy. Một chiếc xe tải chở nặng vừa lên dốc thì khựng lại. Bánh xe sa xuống một rãnh đất sâu. Cả đội lập tức chạy tới. Người xúc đất. Người chèn gỗ. Người đẩy xe. Nhưng chiếc xe vẫn không nhúc nhích. Trời bắt đầu mưa lất phất. Một chiến sĩ trẻ thở gấp: — “Không kịp mất…” Bà Liên nhìn quanh. Rồi chạy tới bên bờ đường, khuân một hòn đá lớn đặt sát bánh xe. — “Chèn vào đây.” Một người khác lo lắng: — “Đá không giữ nổi đâu chị.” Bà chỉ nói ngắn: — “Cứ thử.” Mọi người cùng dồn sức. Tiếng hô vang giữa con dốc. Chiếc xe rung lên. Rồi từ từ lăn bánh. Qua được đoạn nguy hiểm. Ai cũng thở phào. Người lái xe nhìn hòn đá bên vệ đường rồi nói: — “May có nó.” Bà Liên chỉ cười: — “Không phải một mình nó đâu.” Nhiều năm sau hòa bình. Người chiến sĩ lái xe năm ấy vẫn nhớ rõ hòn đá nằm bên con dốc. Không phải vì nó to. Mà vì nó xuất hiện đúng lúc. Giữa thời hoa lửa. Có những việc tưởng chừng rất nhỏ. Nhưng lại giúp cả một đoàn người đi tiếp trên con đường dài phía trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn