Hòn Đá Khắc Chữ “Đợi”
Một hòn đá nhỏ khắc vội chữ “ĐỢI” giữa rừng đã trở thành dấu hẹn của hai người lính trước khi chia tách nhiệm vụ. Nhiều năm sau, lời hẹn ấy vẫn còn được nhắc lại trong ký ức thời hoa lửa.
Năm 1971. Nguyễn Văn Lực là chiến sĩ thuộc một đơn vị trinh sát hoạt động ở vùng rừng núi. Trong tổ của anh có chiến sĩ tên Hoàng Văn Tâm. Hai người đi cùng nhau trong nhiều nhiệm vụ. Ăn chung nắm cơm. Ngủ chung tấm tăng. Đi chung những chặng đường dài không có dấu mốc rõ ràng. Một buổi chiều. Đơn vị nhận lệnh tạm chia nhỏ lực lượng để trinh sát hai hướng khác nhau. Trước khi tách ra. Tâm nhặt một hòn đá nhỏ bên suối. Dùng mảnh kim loại khắc lên đó một chữ: “ĐỢI” Anh đưa cho Lực. — Nếu lạc nhau, thì quay lại đây. Lực gật đầu. — Ừ. Tôi đợi. Hai người tách nhau đi về hai hướng. Con đường rừng dày đặc. Mưa bắt đầu rơi. Những dấu vết dần bị xóa mờ. Nhiệm vụ kéo dài hơn dự kiến. Không ai quay lại đúng thời gian hẹn. Sau nhiều ngày. Lực trở về điểm hẹn cũ. Hòn đá vẫn nằm đó. Chữ “ĐỢI” vẫn còn, dù đã mờ vì mưa. Anh ngồi xuống bên cạnh. Không nói gì. Chỉ lặng im. Không biết Tâm còn sống hay đã đi qua hướng nào. Nhưng anh vẫn đợi. Một ngày. Hai ngày. Rồi nhiều ngày sau đó. Cho đến khi đơn vị tập hợp lại ở tuyến khác. Tâm trở về. Gầy hơn. Áo rách vài chỗ. Nhưng vẫn còn sống. Khi nhìn thấy Lực ngồi bên hòn đá, Tâm chỉ nói: — Tôi biết ông sẽ đợi. Lực cười: — Vì đã hứa rồi. Nhiều năm sau chiến tranh. Ông Nguyễn Văn Lực trở lại khu rừng cũ. Hòn đá không còn rõ vị trí. Cây cối đã thay đổi. Nhưng ký ức thì vẫn còn nguyên. Có những lời hẹn trong thời hoa lửa không cần giấy tờ. Chỉ cần một hòn đá nhỏ và hai chữ đơn sơ. Nhưng đủ để giữ con người ta ở lại với nhau giữa những năm tháng không chắc ngày về.



