Người có công giúp đỡ cách mạng

Hơn hai mươi năm đi tìm tên đồng đội

Câu chuyện về người cựu chiến binh sau chiến tranh vẫn bền bỉ đi tìm mộ đồng đội, kết nối hồ sơ, ký ức và thông tin ADN để trả lại tên cho người đã khuất.

Thái Nguyên10/04/2026Lê Minh Thuỳ (Liên đội Trường Tiểu học số 1 Hoá Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hơn hai mươi năm đi tìm tên đồng đội

Ông Cao Việt Đức kể rằng chiến tranh kết thúc nhưng trong lòng người lính chưa bao giờ thật sự nhẹ nhõm khi còn nhiều đồng đội chưa được trở về đúng tên, đúng quê. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ ở chiến trường và cả thời gian làm nghĩa vụ quốc tế, ông bắt đầu một hành trình khác: hành trình đi tìm đồng đội. Đó là công việc không tiếng súng nhưng cũng đầy gian nan, bởi kẻ thù lúc này không còn là bom đạn mà là sự thiếu hụt hồ sơ, thời gian và những ký ức đã phai mờ.

Theo lời ông, mỗi ngôi mộ vô danh là một nỗi day dứt. Vì thế, ông kiên trì sưu tầm giấy tờ, gặp gỡ nhân chứng, so khớp địa danh và khi cần thì phối hợp với các đơn vị chuyên môn để xét nghiệm ADN. Ông nói nhiều người nghĩ việc ấy quá khó và rất dài hơi, nhưng nếu bỏ cuộc thì đồng đội sẽ còn nằm lại trong vô danh. Chính suy nghĩ đó khiến ông tiếp tục, năm này qua năm khác, dù có lúc phải đối diện với rất nhiều thất vọng.

Điều đáng quý trong câu chuyện của ông là tinh thần không nản. Ông xem việc trả lại tên cho đồng đội là một cách tiếp tục hoàn thành nghĩa vụ của người lính. Với ông Đức, chiến tranh khép lại không phải lúc tiếng súng ngừng, mà là khi những người đã hy sinh được trở về với gia đình và được gọi đúng tên của mình. Đó là cách người còn sống giữ trọn lời thề năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn