Cựu chiến binh

HƠN NỬA THÁNG ĐI – VỀ TRONG LỬA ĐẠN

Suốt hơn nửa tháng, đơn vị pháo binh liên tục gùi pháo vào rồi lại rút ra trong bom đạn. Một cuộc hành quân đi – về tưởng như vô nghĩa, nhưng lại là mắt xích quan trọng của chiến thắng.

Hưng Yên16/01/2026Bùi Thẩm Quyên (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hơn nửa tháng trời, ông Đặng Văn Duy và đơn vị của mình sống trong một vòng lặp khắc nghiệt: đi vào – rút ra – lại đi vào. Pháo vừa lắp xong, nhận lệnh tháo ra. Vừa rút về điểm tập kết, lại nhận lệnh đưa pháo trở lại.

Nhiều người lúc ấy không hiểu hết ý nghĩa chiến thuật của việc này. Chỉ biết rằng mỗi lần đi là thêm mệt, thêm hao sức. Nắm cơm trong ba lô nhiều khi chưa kịp ăn đã mốc, đã khô cứng. Nhưng không ai được phép thắc mắc.

Ngày gùi pháo vào, đêm gùi pháo ra. Ban ngày nắng cháy da, ban đêm lạnh thấm xương. Bom đạn địch rình rập, máy bay trinh sát quần thảo trên đầu. Mỗi bước đi đều tiềm ẩn nguy hiểm.

Chỉ sau này, ông Duy mới hiểu đó là kế nghi binh. Địch tin rằng pháo ta đã rút, đã suy yếu. Chính sự đi – về mệt mỏi ấy đã tạo nên yếu tố bất ngờ cho trận đánh sau này.

Hơn nửa tháng ấy là quãng thời gian thử thách giới hạn con người. Có người kiệt sức, có người bị thương, nhưng đội hình không vỡ. Mỗi người đều hiểu rằng, dù chưa bắn một phát pháo nào, họ vẫn đang góp phần quyết định vào cục diện chiến trường.

Khi chiến thắng đến, ông Duy nhớ lại những ngày đi – về trong lửa đạn ấy với một cảm xúc rất lạ. Không phải tự hào, mà là sự thấu hiểu sâu sắc: chiến thắng được làm nên từ những việc âm thầm, lặp đi lặp lại, không ai nhìn thấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HƠN NỬA THÁNG ĐI – VỀ TRONG LỬA ĐẠN | Câu chuyện thời hoa lửa