Hòn Than Giữ Lửa
Trong những ngày mưa rừng liên miên, một hòn than nhỏ được giữ lại qua đêm đã giúp cả đơn vị có lửa vào sáng hôm sau. Đó là câu chuyện về sự kiên nhẫn và cách gìn giữ những điều tưởng chừng rất nhỏ.
Ngô Văn Sỹ phụ trách nấu ăn cho đơn vị. Ở rừng, có lửa là có tất cả – có cơm, có nước ấm, có sự sống.
Nhưng vào mùa mưa, nhóm được lửa đã khó, giữ được lửa còn khó hơn.
Một buổi tối, sau khi nấu xong bữa, trời bắt đầu đổ mưa. Gió thổi mạnh, nước tạt vào bếp.
Ngọn lửa tắt dần.
Sỹ nhanh tay gom lại những mẩu than còn đỏ, che bằng một lớp tro dày.
“Để giữ than qua đêm,” anh nói.
Một người hỏi:
“Liệu mai còn không?”
Sỹ đáp:
“Còn chút nào hay chút đó.”
Anh tìm một góc khô, đặt đống than đã phủ tro vào, rồi che thêm bằng lá cây.
Đêm đó, mưa rơi không ngớt.
Sáng hôm sau, Sỹ dậy sớm, ra kiểm tra.
Anh nhẹ tay gạt lớp tro.
Bên trong, một hòn than nhỏ vẫn còn đỏ âm ỉ.
“Còn!” – anh nói, mắt sáng lên.
Anh nhanh chóng thổi nhẹ, thêm ít lá khô, rồi từng chút một, ngọn lửa bùng lên trở lại.
Cả đơn vị có thể nấu ăn mà không phải vất vả nhóm lại từ đầu.
Một người cười:
“Nhờ hòn than của cậu đấy.”
Sỹ lắc đầu:
“Không phải của tôi… của cả tối qua giữ lại.”
Từ đó, mỗi tối, anh đều giữ lại một ít than, che cẩn thận.
“Lửa hôm nay là nhờ hôm qua,” anh nói.
Không phải lúc nào cũng thành công. Có hôm mưa lớn quá, than tắt hết. Nhưng khi giữ được, ai cũng thấy nhẹ nhõm.
Sau chiến tranh, Ngô Văn Sỹ nói rằng ông không còn nhớ hết những bữa ăn đã nấu, nhưng vẫn nhớ cảm giác khi thấy hòn than còn đỏ vào buổi sáng.
“Nhỏ thôi,” ông nói, “nhưng đủ để bắt đầu lại.”
Với ông, hòn than giữ lửa không chỉ là cách tiết kiệm công sức, mà là bài học về sự kiên trì – khi những điều nhỏ bé, nếu được giữ gìn, có thể giúp con người tiếp tục đi qua những ngày khó khăn nhất của thời hoa lửa.



