HỒNG HẠNH – ĐÓA HOA KIÊN TRUNG TRÊN MẢNH ĐẤT GIỒNG RIỀNG
Bài viết khắc họa hình tượng Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Mai Thị Nương (bí danh Hồng Hạnh) – nữ chiến sĩ cách mạng kiên trung quê Giồng Riềng, An Giang, đã tham gia hoạt động cách mạng từ khi mới 14 tuổi. Với lòng dũng cảm, mưu trí và bản lĩnh của người đảng viên cộng sản, chị đảm nhận nhiều nhiệm vụ quan trọng như giao liên, quân báo, tổ chức đội vũ trang diệt ác và lãnh đạo phong trào đấu tranh tại địa phương. Bị địch bắt và tra tấn bằng những cực hình dã man, chị vẫn một lòng trung thành với Đảng, kiên quyết không khai báo, hiên ngang hy sinh để bảo vệ tổ chức cách mạng. Ngày 20/12/1994, Nhà nước truy tặng chị danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tấm gương của chị Mai Thị Nương là biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước, khí phách kiên trung và sự hy sinh cao cả của người phụ nữ Việt Nam trong sự nghiệp đấu tranh giành độc lập dân tộc.
Viết về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Mai Thị Nương
Lịch sử cách mạng Việt Nam được viết nên từ sự hy sinh của biết bao người con ưu tú đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân vì độc lập, tự do của dân tộc. Trong dòng chảy hào hùng ấy, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Mai Thị Nương (bí danh Hồng Hạnh) là một tấm gương sáng về lòng yêu nước, tinh thần bất khuất và khí phách kiên trung của người phụ nữ Nam Bộ. Cuộc đời tuy ngắn ngủi nhưng những cống hiến và sự hy sinh anh dũng của chị đã trở thành biểu tượng bất diệt trong truyền thống cách mạng của quê hương Giồng Riềng và tỉnh An Giang hôm nay.
Chị Mai Thị Nương sinh năm 1938 tại xã Vĩnh Thạnh, huyện Giồng Riềng, tỉnh Kiên Giang (nay là xã Long Thạnh, tỉnh An Giang), trong một gia đình giàu truyền thống yêu nước. Ngôi nhà của chị nhiều năm liền là nơi nuôi giấu cán bộ cách mạng hoạt động bí mật. Chính môi trường ấy đã sớm bồi đắp trong cô gái nhỏ lòng yêu nước và niềm tin son sắt vào con đường đấu tranh giải phóng dân tộc.
Lớn lên giữa những năm tháng quê hương chìm trong khói lửa chiến tranh, Mai Thị Nương tận mắt chứng kiến cảnh đồng bào bị đàn áp, bắt bớ và sát hại. Những mất mát ấy đã hun đúc trong chị ý chí đứng lên chống giặc. Mới 14 tuổi, chị lặng lẽ giấu gia đình tham gia hoạt động cách mạng.
Để thực hiện nhiệm vụ, đêm xuống, khi mọi người đã ngủ, chị dùng chiếc gối dài phủ chăn tạo thành hình người đang nằm rồi âm thầm xuống bến sông, một mình chèo xuồng xuôi ngược trên dòng Cái Bé đưa thư, chuyển tài liệu và liên lạc với cơ sở cách mạng. Không ít lần gặp mưa giông hay chạm trán các toán biệt kích tuần tra, nhưng bằng sự bình tĩnh và mưu trí, chị đều vượt qua hiểm nguy, hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Nhờ tinh thần trách nhiệm và bản lĩnh vững vàng, tháng 6 năm 1958, Mai Thị Nương được kết nạp vào Đảng Lao động Việt Nam (nay là Đảng Cộng sản Việt Nam). Từ đây, chị được giao nhiều nhiệm vụ quan trọng hơn, trong đó có việc tổ chức và chỉ huy đội vũ trang diệt ác bí mật hoạt động tại khu vực đồn Cò Tuất.
Dưới sự chỉ đạo của tổ chức, chị cùng đồng đội sử dụng nhiều hình thức đấu tranh linh hoạt để trừng trị những tên ác ôn có nhiều nợ máu với Nhân dân. Những kẻ gây nhiều tội ác bị nghiêm trị, còn những người lầm đường nhưng chưa gây hậu quả nghiêm trọng thì được giáo dục, cảnh tỉnh rồi thả về. Chính cách làm ấy đã góp phần làm suy giảm sự hung hăng của bộ máy tay sai ở địa phương và củng cố niềm tin của Nhân dân đối với cách mạng.
Trong quá trình hoạt động, chị được đồng chí Nguyễn Văn Bớt (Tư Thắng) giao nhiệm vụ làm đội viên quân báo và từ đó sử dụng bí danh Hồng Hạnh. Đồng thời, đồng chí Lê Văn Vĩnh (Ba Trấn), Bí thư xã Thạnh Hòa, giao cho chị phụ trách canh gác các cuộc họp bí mật, chuyển thư từ, tài liệu và nắm tình hình địch. Dù ở bất kỳ nhiệm vụ nào, chị cũng luôn hoàn thành xuất sắc.
Đầu năm 1959, trên đường làm nhiệm vụ từ ấp Thạnh Bình qua Sóc Mò Om về kênh Cai Chương, chị không may rơi vào ổ phục kích và bị địch bắt.
Bị đưa về Chi khu Kiên Bình để thẩm vấn, chị vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng khâm phục. Trước những câu hỏi dồn dập, chị khéo léo trả lời rằng mình bỏ nhà đi vì bị gia đình ép gả chồng. Trước lời khai hợp lý cùng thái độ bình tĩnh, địch không tìm được chứng cứ nên buộc phải trả tự do.
Sau lần thoát khỏi tay giặc, để bảo đảm an toàn, tổ chức quyết định đưa chị vào hoạt động bí mật hoàn toàn. Chị được giao giữ chức Đội trưởng đội vũ trang diệt ác kiêm Bí thư Chi đoàn xã Thạnh Hòa, tiếp tục lãnh đạo phong trào đấu tranh tại địa phương.
Đầu tháng 9 năm 1960, trong lúc chị cùng đồng đội họp bàn kế hoạch tiêu diệt ác ôn thì bất ngờ bị toán biệt kích do tên Võ Văn Sang chỉ huy bao vây.
Không hề nao núng, Hồng Hạnh cùng đồng đội dùng lựu đạn và vũ khí thô sơ chống trả quyết liệt, làm bị thương hai tên địch. Nhận thấy lực lượng chênh lệch quá lớn, chị quyết định ở lại đánh lạc hướng để đồng đội rút lui an toàn.
Sự lựa chọn ấy đã cứu sống toàn bộ đồng đội nhưng bản thân chị bị quân địch bắt giữ.
Sau khi bị bắt, chị bị giam trong hầm tối rồi liên tiếp chịu những đòn tra tấn dã man. Ban đầu, địch dùng lời ngon tiếng ngọt để dụ dỗ. Không khuất phục được, chúng chuyển sang đánh đập, tra khảo bằng đủ mọi cực hình.
Suốt hơn một tháng chịu tra tấn, Mai Thị Nương vẫn tuyệt đối không khai báo bất cứ điều gì liên quan đến tổ chức cách mạng.
Ngày 12 tháng 10 năm 1960, quân địch đưa chị lên Chi khu Kiên Bình để tiếp tục tra khảo. Chúng trói chặt tay chân chị xuống nền nhà, đặt bên cạnh một chảo mỡ đang sôi nhằm uy hiếp tinh thần.
Tên ác ôn Võ Văn Sang gằn giọng đe dọa: "Nếu không khai, tao sẽ ăn thịt mày."
Đáp lại, người nữ đảng viên trẻ hiên ngang khẳng định:
"Tôi đi làm cách mạng để phục vụ Nhân dân, phục vụ Tổ quốc. Tôi là người cộng sản, thà chết chứ không bao giờ đầu hàng."
Điên cuồng vì không khuất phục được chị, bọn chúng đã thực hiện hành vi tra tấn vô cùng dã man. Dù phải chịu những đau đớn tột cùng, Hồng Hạnh vẫn giữ trọn khí tiết của người chiến sĩ cộng sản.
Ngay cả khi tên quận trưởng tiếp tục dùng tiền bạc và lời hứa hẹn đưa sang nước ngoài để mua chuộc, chị vẫn dõng dạc tuyên bố:
"Người cộng sản không biết phản bội Đảng, phản bội đồng bào mình. Tôi ngã xuống sẽ có hàng trăm, hàng ngàn người khác đứng lên tiêu diệt các người."
Sau đó, chị hô vang:
"Hồ Chí Minh muôn năm! Đảng Lao động Việt Nam muôn năm!"
Những tiếng hô ấy đã trở thành lời khẳng định bất diệt về lòng trung thành tuyệt đối với Đảng, với Tổ quốc và Nhân dân.
Sau khi sát hại chị, quân địch bí mật thủ tiêu thi thể nhằm che giấu tội ác. Nhưng chúng không thể xóa được hình ảnh của người nữ chiến sĩ kiên trung trong lòng Nhân dân.
Tin chị hy sinh khiến đồng bào Giồng Riềng và các vùng lân cận vô cùng đau xót, đồng thời làm bùng lên làn sóng đấu tranh mạnh mẽ hơn. Không lâu sau đó, đơn vị ác ôn của tên Võ Văn Sang đã bị lực lượng vũ trang và Nhân dân Giồng Riềng phối hợp cùng Tiểu đoàn 207 tiêu diệt, đền tội cho những tội ác đã gây ra.
Sự hy sinh của Mai Thị Nương – Hồng Hạnh không chỉ góp phần thúc đẩy phong trào cách mạng phát triển mà còn trở thành biểu tượng sáng ngời về lòng yêu nước, đức hy sinh và khí phách bất khuất của phụ nữ Việt Nam.
Để ghi nhận những cống hiến đặc biệt xuất sắc ấy, ngày 20 tháng 12 năm 1994, Đảng và Nhà nước đã truy tặng danh hiệu "Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân" cho chị Mai Thị Nương.
Hơn sáu thập kỷ đã trôi qua, tên tuổi Hồng Hạnh vẫn luôn được Nhân dân An Giang và cả nước nhắc đến với lòng biết ơn và sự kính phục. Chị đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng khí phách của người nữ anh hùng ấy sẽ mãi là ngọn lửa thắp sáng truyền thống yêu nước, hun đúc lý tưởng cách mạng và truyền cảm hứng cho các thế hệ hôm nay tiếp bước xây dựng, bảo vệ Tổ quốc Việt Nam.


