Bài viết

Họng súng lửa giữa chảo

Câu chuyện tái hiện trí tuệ và lòng quả cảm của Trung đội trưởng Trần Đình Hùng trong chiến dịch Điện Biên Phủ. Giữa "chảo lửa" miền Tây Bắc, ông đã sáng tạo ra lối đánh áp sát, dùng pháo ĐKZ (súng không giật) tiêu diệt chính xác các lô cốt kiên cố của thực dân Pháp. Bằng sự mưu trí "đánh gần, đánh chắc", ông và đồng đội đã trở thành hỏa lực tin cậy, mở đường máu cho bộ binh xông lên làm chủ các cứ điểm phía Đông.

Thái Nguyên08/05/2026K21 KTDT kTPT, khoa kinh tế số (TRường ĐH kinh tế & QTKD)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Họng súng lửa giữa chảo lửa

Họ tên nhân vật: Trần Đình Hùng

Năm sinh – Năm mất: 1928 – 2023

Quê quán: Bắc Giang

Chức vụ: Trung đội trưởng pháo ĐKZ, Trung đoàn 6, Đại đoàn 308

NỘI DUNG TÁC PHẨM

Câu chuyện tái hiện trí tuệ và lòng quả cảm của Trung đội trưởng Trần Đình Hùng trong chiến dịch Điện Biên Phủ. Giữa "chảo lửa" miền Tây Bắc, ông đã sáng tạo ra lối đánh áp sát, dùng pháo ĐKZ (súng không giật) tiêu diệt chính xác các lô cốt kiên cố của thực dân Pháp. Bằng sự mưu trí "đánh gần, đánh chắc", ông và đồng đội đã trở thành hỏa lực tin cậy, mở đường máu cho bộ binh xông lên làm chủ các cứ điểm phía Đông.

BÀI VIẾT

Mảnh đất Bắc Giang nắng gió đã sinh ra một người con với đôi mắt tinh anh và bản lĩnh thép – Trần Đình Hùng. Nhưng phải đến khi đứng giữa thung lũng Mường Thanh, nơi khói lửa Điện Biên đang ngùn ngụt cháy, "chất lửa" trong ông mới thực sự rực sáng, hóa thành những phát đạn ĐKZ nã thẳng vào sào huyệt quân thù.

Những ngày đầu chiến dịch, cứ điểm phía Đông của địch giống như một mê cung sắt thép. Những lô cốt kiên cố với hỏa lực đại liên dày đặc đã chặn đứng nhiều đợt xung phong của bộ binh ta. Đứng trước những xác xe tăng và dây thép gai chằng chịt, Trần Đình Hùng trăn trở. Ông biết, nếu cứ đứng xa mà bắn, đạn sẽ không đủ sức xuyên thủng lớp bê tông cốt thép, mà lại dễ lộ vị trí cho pháo binh địch phản pháo.

Trong một đêm mưa phùn Tây Bắc, bên chiếc đèn dầu tù mù trong hầm chỉ huy, ông bàn với anh em trong trung đội:

— Các đồng chí, súng ĐKZ của mình là súng không giật, nhưng mình không thể đứng xa mà "gãi ngứa" cho địch được.

Một pháo thủ trẻ lo lắng hỏi:

— Nhưng anh Hùng ơi, áp sát thì mình phơi mình ra trước họng súng máy của chúng nó, nguy hiểm lắm!

Hùng nhìn bản đồ, ánh mắt kiên định:

— Mình không phơi mình bừa bãi. Mình sẽ tận dụng hệ thống giao thông hào, đào lấn, đẩy súng lên sát mép rào dây thép gai. Đánh gần mới là cách đánh của người nghèo nhưng mưu trí. Phải nhìn thấy tận mặt kẻ thù mới bắn, phát nào chắc phát đó!

Thế là, cuộc hành quân của "họng súng lửa" bắt đầu. Dưới làn bom napan và đạn pháo của địch cày xới nát mặt đất, Trần Đình Hùng cùng đồng đội lầm lũi đẩy khẩu pháo nặng nề qua những đoạn hào bùn lầy thụt đến quá đầu gối. Có những lúc, pháo địch dập xuống ngay sát cạnh, đất đá lấp kín cả người và súng, ông lại lồm cồm bò dậy, gạt lớp bùn trên mặt, chỉ kịp hỏi một câu:

— Súng có sao không? Còn người là còn súng, còn súng là còn tiến!

Ngày tấn công cứ điểm phía Đông, khi lệnh xung phong chưa thể phát ra vì một ổ súng máy của địch từ lô cốt mẹ đang quét điên cuồng, Trần Đình Hùng ra lệnh:

— Chuẩn bị... Mục tiêu lô cốt số 3... Cự ly 50 mét... Nạp đạn!

Cậu pháo thủ run run vì khoảng cách quá gần, chỉ cần một sai sót nhỏ là cả trung đội sẽ bị hỏa lực địch xóa sổ. Hùng đặt tay lên vai đồng đội, giọng ông đanh thép mà tĩnh lặng:

— Bình tĩnh. Coi như mình đang tập bắn trên đồi quê nhà thôi. Nhắm thẳng vào lỗ châu mai mà nã.

Đoàng!

Một luồng lửa dữ dội khạc ra từ nòng pháo ĐKZ. Phát đạn đi thẳng tắp, xuyên qua khe hở nhỏ xíu của lỗ châu mai rồi nổ tung bên trong. Tiếng súng máy của địch câm bặt. Lan tỏa trong không gian là mùi thuốc súng khét lẹt và tiếng reo hò của bộ binh.

— Hay lắm! Tiếp tục mục tiêu bên trái! – Hùng thét lớn, gương mặt ám khói súng nhưng rạng rỡ một niềm tin mãnh liệt.

Cứ thế, "họng súng lửa" của Trần Đình Hùng đã cùng bộ binh nhổ từng chiếc răng bừa của địch. Ông chỉ huy trung đội bắn cháy hết lô cốt này đến ổ đề kháng khác, biến khẩu ĐKZ vốn dĩ là hỏa lực tầm xa trở thành lưỡi dao sắc lẹm đâm thẳng vào tim đối phương.

Chiến dịch kết thúc, mây mù tan biến nhường chỗ cho ánh nắng rực rỡ trên cánh đồng Mường Thanh. Trần Đình Hùng đứng đó, bên khẩu pháo đã sạm đen vì lửa đạn, đôi tay run run lau đi lớp bụi đường trên nòng thép. Ông đã hoàn thành lời thề với đất mẹ Bắc Giang, hoàn thành sứ mệnh của một người giữ lửa hỏa lực.

Anh hùng Trần Đình Hùng đã đi xa ở tuổi 95, nhưng câu chuyện về "Họng súng lửa ĐKZ" vẫn mãi là một bài học về sự sáng tạo và lòng quả cảm. Ông không chỉ đánh giặc bằng vũ khí, mà còn đánh bằng trí tuệ của một người lính biết biến cái khó thành cái khôn, biết dùng lửa của lòng dân để thiêu rụi ý chí xâm lược.

Ngày nay, khi những họng súng đã ngủ yên trong bảo tàng, ngọn lửa mà Trần Đình Hùng đã thắp lên vẫn mãi cháy trong huyết quản của các thế hệ chiến sĩ pháo binh. Đó là ngọn lửa của tinh thần "Quyết chiến, quyết thắng", là lời nhắc nhở rằng: Dù khó khăn đến đâu, nếu ta có mưu trí và lòng dũng cảm, ta sẽ luôn tìm thấy con đường đi đến vinh quang.

Mảnh đất Điện Biên hôm nay lúa đã xanh màu, và trong tiếng gió đại ngàn, người ta vẫn như nghe thấy tiếng lệnh dõng dạc của Trung đội trưởng Hùng năm ấy – một âm vang bất tử của thời hoa lửa anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn