Hộp cơm của mẹ bạn
Hộp cơm của mẹ bạn
Tôi hay mang cơm đến trường. Nhưng có thời gian tôi bận học thêm, thường ăn vội mì gói. Một hôm, Duy – bạn bàn bên – chìa cho tôi hộp cơm thứ hai và nói: “Mẹ tớ nấu dư, cậu ăn không?”
Ngày hôm sau cũng vậy. Đến một tuần thì tôi bắt đầu nghi ngờ. Duy bối rối thú nhận: “Thực ra mẹ biết cậu hay ăn mì. Mẹ sợ cậu không đủ sức học.”
Tôi cảm động đến mức không biết nói gì. Thỉnh thoảng mẹ Duy còn gửi kèm trái cây, bánh flan, hay một mảnh giấy nhỏ: “Ăn cho khỏe con nhé.”
Năm học kết thúc, tôi muốn cảm ơn mẹ Duy thật đàng hoàng. Khi đến nhà đưa túi trái cây nhỏ, cô cười hiền: “Bạn của con mình thì như con mình thôi.”
Dù sau này mỗi người một hướng, tôi vẫn nhớ rõ hương vị hộp cơm ấm nóng năm ấy — thứ cho tôi biết rằng tử tế đôi khi đến từ những người không ngờ nhất.



