Hộp Diêm Còn Ba Que
Một hộp diêm nhỏ chỉ còn vài que đã trở thành vật quý trong những ngày hành quân rừng sâu. Nó không chỉ dùng để nhóm lửa, mà còn giữ lại hơi ấm và sự sống giữa thời hoa lửa.
Năm 1969. Phạm Văn Trực là chiến sĩ thuộc đơn vị trinh sát hoạt động trong vùng rừng núi. Trong ba lô của anh luôn có một hộp diêm nhỏ. Loại diêm thường dùng để nhóm bếp. Nhưng trong điều kiện rừng ẩm ướt, diêm rất khó giữ khô. Trực luôn bọc nó trong túi nilon cũ. Nhưng vẫn chỉ còn lại vài que. Chiến sĩ trẻ tên Nguyễn Văn Sơn từng hỏi: — Ít vậy lỡ hết thì sao anh? Trực đáp: — Thì mình giữ từng que một. Một đêm. Đơn vị dừng chân giữa khu rừng lạnh. Mưa vừa tạnh nhưng gió thổi rất mạnh. Cả tổ run vì lạnh. Cần có lửa để sưởi và nấu nước. Trực lấy hộp diêm ra. Mở nhẹ. Chỉ còn ba que. Anh nhìn rất lâu. Rồi nói: — Mỗi que cho một lần thử. Anh cẩn thận nhóm lửa. Que đầu tiên gãy. Cả nhóm im lặng. Que thứ hai. Lửa bắt đầu bén nhưng tắt ngay. Mọi người nhìn nhau. Không ai nói gì. Que cuối cùng. Trực che gió bằng áo mưa. Châm lửa. Lần này. Ngọn lửa bắt được. Củi khô bắt đầu cháy. Cả tổ thở phào. Ngồi quanh đống lửa nhỏ giữa rừng lạnh. Không khí dần ấm lại. Sơn nói nhỏ: — May mà còn que cuối. Trực cười: — Không phải may. — Là mình không bỏ cuộc. Sau nhiều năm chiến tranh. Ông Phạm Văn Trực vẫn giữ hộp diêm nhỏ trong hộp kỷ vật. Bên trong không còn que nào. Chỉ còn vỏ giấy cũ. Con cháu hỏi: — Sao ông giữ cái hộp rỗng vậy? Ông nói: — Vì nó từng giữ lại ngọn lửa cho cả một đêm mà nếu không có lửa thì không ai ngủ yên được. Hộp diêm còn ba que năm nào. Không chỉ tạo ra lửa. Mà còn giữ lại niềm tin rằng, giữa bóng tối của thời hoa lửa, con người vẫn có thể thắp sáng cho nhau bằng sự kiên nhẫn và quyết tâm.



