Hộp phấn trắng của thầy chủ nhiệm
Hộp phấn trắng của thầy chủ nhiệm
Thầy Tuấn – chủ nhiệm lớp tôi – lúc nào cũng mang theo một hộp phấn trắng. Thầy bảo rằng viết bảng bằng phấn mới thấy được nhịp thở của nghề giáo. Mỗi khi thầy giảng bài, từng nét phấn rơi xuống như những hạt bụi thời gian.
Một lần, thầy hỏi cả lớp: “Mười năm nữa, các em nghĩ mình sẽ là ai?” Cả lớp cười ồ, bảo rằng chưa nghĩ đến. Thầy chỉ mỉm cười, vẽ một đường thẳng trên bảng rồi nói: “Ai cũng phải đi con đường của riêng mình, nhưng đừng quên gốc rễ.”
Ngày tổng kết, thầy đưa cho mỗi học sinh một viên phấn nhỏ, nói rằng: “Đây là để các em nhớ rằng từng có một thời tuổi trẻ rất trắng, rất ngây thơ.”
Tôi giữ viên phấn ấy cho đến ngày đi làm. Mỗi lần nhìn nó, tôi lại nhớ đến giọng thầy, nhớ cả những buổi sáng đầy bụi phấn trong lớp học cũ. Thời hoa đỏ không chỉ có tình bạn hay rung động đầu đời — mà còn có những người thầy âm thầm đặt vào lòng mình những điều tử tế.


