HŨ GẠO DỰ TRỮ
Trong góc bếp nhà tôi có một hũ gạo nhỏ. Mẹ dặn: “Không được động vào, để dành khi cần.” Hũ gạo ấy được thêm từng nắm nhỏ sau mỗi bữa.
Có hôm đói quá, tôi nhìn hũ gạo mà nước mắt chực rơi. Nhưng mẹ vẫn lắc đầu. Vài ngày sau, bộ đội ghé qua làng, mẹ mở hũ gạo, nấu một nồi cơm thơm.
Tôi hiểu: có những thứ phải giữ lại cho điều lớn hơn bản thân mình.



