Hũ gạo giữa nạn đói (1)
Hũ gạo giữa nạn đói
Năm 1945, khi Nạn đói năm 1945 lan rộng khắp các làng quê, cái đói không còn là cảm giác mà trở thành nỗi ám ảnh thường trực. Ở một làng nhỏ, gia đình bà Tư chỉ còn lại một hũ gạo nhỏ đặt trong góc bếp. Mỗi ngày, bà đong từng bát nhỏ để cầm cự qua bữa. Nhưng rồi một buổi chiều, người hàng xóm bên cạnh – một gia đình có trẻ nhỏ – lả đi vì đói.
Bà Tư nhìn hũ gạo, lòng đầy do dự. Nếu chia đi, gia đình bà cũng sẽ rơi vào cảnh thiếu ăn. Nhưng nếu không chia, có thể người hàng xóm sẽ không qua khỏi. Sau một hồi im lặng, bà mở hũ gạo, xúc một nửa mang sang. Người hàng xóm bật khóc, còn bà chỉ nói nhẹ: “Còn người là còn tất cả”.
Những ngày sau đó, cả hai gia đình cùng nhau tìm rau rừng, củ dại để sống qua ngày. Hũ gạo ấy không chỉ cứu một gia đình mà còn giữ lại tình người trong thời khắc tăm tối nhất. Chính từ những nghĩa cử như vậy, tinh thần đoàn kết của nhân dân được hun đúc, trở thành nền tảng cho những phong trào đấu tranh sau này.


