Bài viết

HŨ TRO BẾP NGHĨA ĐỒNG VÀ NHỮNG BƯỚC CHÂN KHÔNG MỎI TRÊN ĐƯỜNG RA MẶT TRẬN

Nghệ An16/07/2026Lữ Văn Nghĩa (Đoàn xã Châu Tiến)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi đã từng sốc khi nhìn thấy một hũ gốm nhỏ chứa đầy tro bếp được đặt trang trọng trên bàn thờ dòng họ Tăng ở xã Nghĩa Đồng. Đối với tôi, tro bếp là thứ bỏ đi, nhưng với những người già ở làng, đó là biểu tượng của một lời thề sắt đá, một hành trang ra trận thiêng liêng của người chiến sĩ Tăng Văn Siêu trước khi anh dũng hy sinh vào ngày 3 tháng 6 năm 1954.

Bác trưởng họ kể lại, năm 1954, khi lệnh tổng động viên phát ra, chàng thanh niên Tăng Văn Siêu tròn 30 tuổi đã bốc một nắm tro từ bếp lửa của mẹ, gói chặt vào chiếc khăn mùi soa mang theo bên mình. Chú bảo: "Đi đâu cũng mang theo hơi ấm đất quê mình, có chết cũng không quay lưng lại với quân thù". Hành trang ấy đã theo người Binh nhất gan dạ băng qua hàng ngàn cây số, vượt đèo cao, lội suối sâu, đối mặt với những trận bom tọa độ rát mặt của không quân Pháp.

Ngày 3 tháng 6 năm 1954, đơn vị của chú Siêu lọt vào trận địa pháo kích điên cuồng của địch tại một thung lũng hẻo lánh khi đang trên đường truy kích tàn quân. Mưa bom bão đạn cày xới nát từng tấc đất. Chú Siêu bị mảnh pháo găm vào đùi, máu chảy xối xả làm ướt sũng cả chiếc khăn mùi soa bọc nắm tro bếp. Đồng đội muốn cõng chú rút về tuyến sau, nhưng chú nghiến răng chịu đau, kiên quyết từ chối: "Tôi còn thở là còn bắn được. Không thể để giặc chặn đường hành quân của anh em!".

Chú tự quấn băng gạc, gượng đứng dậy, tựa lưng vào một gốc cây bị cháy sém, tiếp tục nã súng đánh trả để thu hút hỏa lực giặc về phía mình, tạo điều kiện cho đại đội chuyển hướng bao vây. Khi lực lượng cứu viện tiêu diệt được trận địa pháo của địch, họ tìm thấy chú Tăng Văn Siêu đã trút hơi thở cuối cùng. Tay chú vẫn ôm chặt khẩu súng hướng về phía tiền tuyến, và bên ngực áo, gói tro bếp Nghĩa Đồng đã thấm đẫm máu đỏ của người con anh hùng.

Chú Siêu ngã xuống vào ngày 3/6/1954, đúng vào thời điểm hiệp định Giơ-ne-vơ đang được đàm phán ráo riết. Chú và những người lính năm ấy đã dùng chính máu xương của mình để làm ngôi sao định vị, ép kẻ thù phải cúi đầu trên bàn nghị sự.

Nắm tro bếp ngày ấy giờ đã yên nghỉ, nhưng ngọn lửa cháy lên từ nó thì vẫn âm ỉ cháy qua bao thế hệ. Đối với những người trẻ tuổi như chúng tôi ngày hôm nay, câu chuyện của Binh nhất Tăng Văn Siêu là một mệnh lệnh không lời: Hãy sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống khi tay vẫn ôm đất mẹ, để mỗi bước chân chúng tôi đi ngày hôm nay trên đường đời không bao giờ là những bước chân lạc lối.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn