Bài viết

Hưng Yên Vang Vọng Tiếng Tri Ân Thời Hoa Lửa

Hưng Yên22/11/2025Nguyễn Anh Thư 11C2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm 1946, Hưng Yên chìm trong khói bom, lửa đạn khi thực dân Pháp quay trở lại xâm lược. Dưới những mái nhà tranh, trong những cánh đồng lúa chín vàng, những câu chuyện về lòng yêu nước, về sự hy sinh anh dũng đã được dệt nên, hòa quyện vào dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc. Đó là những câu chuyện về thời hoa lửa, khắc sâu trong tâm trí những người con Hưng Yên.
Tôi về thăm quê, nơi có những con đường làng nay đã rợp bóng cây xanh, những ngôi nhà khang trang thay thế cho những mái tranh xưa. Nhưng trong tim những người dân nơi đây, ký ức về một thời chiến tranh khốc liệt vẫn còn nguyên vẹn. Bà tôi, một nữ dân quân du kích năm xưa, ngồi bên hiên nhà, đôi mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi từng vang vọng tiếng súng. Giọng bà run run kể lại: "Hồi ấy, giặc Pháp tràn về khắp nơi. Làng mạc tan hoang, ruộng đồng cháy khét. Nhưng bà con mình đâu có chịu khuất phục. Đàn ông ra trận, đàn bà, con gái ở nhà làm hậu phương, tham gia du kích, nuôi giấu bộ đội. Ai cũng một lòng hướng về cách mạng, vì nền độc lập tự do."
Bà kể về những đêm hành quân bí mật dưới làn bom đạn, về những trận đánh giáp lá cà đầy cam go. Bà nhớ như in hình ảnh những người đồng đội, những gương mặt trẻ trung, đầy nhiệt huyết, giờ đây đã mãi mãi nằm lại trên mảnh đất Hưng Yên quê hương. Có cô gái mới mười tám đôi mươi, đã tình nguyện làm giao liên, lặn lội khắp các chiến hào để đưa thư, dẫn đường cho bộ đội. Có người mẹ, dù con thơ khóc đòi bú, vẫn cố nén lòng, gánh vác những gánh lúa, ngô nặng trĩu ra đồng, làm lụng nuôi quân.
Không chỉ có những người phụ nữ, mà cả những người đàn ông, những người lính già cũng góp phần viết nên bản hùng ca chiến thắng. Ông Nguyễn Văn Sáng, nay đã ngoài tám mươi, người từng tham gia nhiều trận đánh lớn ở vùng đất này, vẫn giữ nguyên sự rắn rỏi của người lính Cụ Hồ. Ông kể: "Chúng tôi chiến đấu không chỉ vì Tổ quốc, mà còn vì gia đình, vì những người thân yêu. Mỗi lần nghĩ đến cảnh quê hương bị giặc giày xéo, đến cảnh đồng bào lầm than, chúng tôi lại càng thêm căm thù giặc, thêm quyết tâm xông lên."
Nhớ nhất, bà tôi kể về một lần giặc Pháp càn quét vào làng. Cả làng sơ tán lên vùng đồi núi, chỉ còn lại một vài người già yếu và trẻ con. Bà cùng mấy chị em phụ nữ đã bí mật quay về làng, tìm cách đánh lạc hướng địch, tạo điều kiện cho bộ đội ta tấn công bất ngờ. Đêm đó, tiếng súng vang lên dữ dội. Ánh lửa bập bùng soi sáng cả bầu trời đêm. Khi bình minh ló dạng, quân Pháp đã rút lui, để lại trên đất làng là sự yên bình xen lẫn nỗi đau. Nhiều người đã hy sinh, nhưng Hưng Yên đã giữ vững được sự bình yên cho Hưng Yên.
Giờ đây, Hưng Yên đã thay da đổi thịt. Những con đường làng ngày xưa nay đã rộng thênh thang, những ngôi nhà khang trang mọc lên san sát. Nhưng những câu chuyện về thời hoa lửa vẫn được các thế hệ sau gìn giữ, kể lại. Những chiến công hiển hách, những hy sinh thầm lặng của cha anh đi trước là bài học quý báu, là hành trang để thế hệ trẻ hôm nay tiếp tục xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Mỗi lần nghe những câu chuyện ấy, tôi lại càng thêm yêu quê hương Hưng Yên, yêu mảnh đất đã sinh ra những con người quả cảm, kiên cường. Thế hệ hôm nay sẽ không bao giờ quên ơn những người đi trước, những người đã đổ máu xương để giành lại độc lập, tự do. Hưng Yên hôm nay, với khát vọng vươn lên, sẽ tiếp tục viết tiếp bản hùng ca về một Hưng Yên giàu đẹp, văn minh, xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn