Anh hùng Lực lượng vũ trang

Hương sen đất đỏ Hưng Long

Tác phẩm khắc họa cuộc đời và tinh thần dũng cảm của Liệt sĩ Lê Văn Chiều (1954 – 1963) – người con trai thứ hai của Mẹ Việt Nam Anh hùng Ngô Thị Lan tại ấp 18, xã Hưng Long. Lớn lên trong cảnh nước nhà bị chia cắt, dù tuổi đời còn rất trẻ nhưng anh đã sớm dấn thân vào con đường cách mạng, trở thành Tiểu đội phó Quân đội nhân dân Việt Nam. Anh dũng ngã xuống vào năm 1963, sự hy sinh của anh cùng người anh cả Lê Phước Vĩnh trong cùng một năm đã viết nên một khúc tráng ca kiêu hùng, bất tử của gia đình.

Lâm Đồng18/08/2026Đoàn Phường Phú Thủy ((BT) Đoàn phường Phú Thuỷ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những cuộc đời tuy ngắn ngủi về số năm sống trên trần thế nhưng lại dài vô tận trong lòng lịch sử quê hương. Câu chuyện về Liệt sĩ Lê Văn Chiều – người chiến sĩ mang quân hàm Tiểu đội phó Quân đội nhân dân Việt Nam – là một minh chứng lay động lòng người về tình yêu Tổ quốc vượt qua mọi giới hạn tuổi tác của thế hệ cha anh tại mảnh đất Hưng Long.

Anh Lê Văn Chiều sinh năm 1954 trên mảnh đất Hưng Long giàu truyền thống. Tuổi thơ anh chịu nhiều thiệt thòi khi người mẹ kính yêu – Mẹ Việt Nam Anh hùng Ngô Thị Lan – tạ thế vào năm anh mới vừa tròn một tuổi (năm 1953). Sớm mồ côi mẹ, anh Chiều lớn lên trong sự đùm bọc của cha và các anh chị em, giữa bối cảnh quê hương Hưng Long bắt đầu bị giày xéo dưới gót giày của Mỹ - Ngụy. Những buổi chiều nhìn khói đạn bốc lên phía đồn bốt giặc và tinh thần kiên cường của người anh cả Lê Phước Vĩnh đã hun đúc trong lòng người thiếu niên Lê Văn Chiều một ý chí sắt đá, khát khao được đứng vào hàng ngũ cách mạng.

Theo dòng chảy khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, với sự nhanh nhẹn, mưu trí và lòng dũng cảm được rèn luyện từ nhỏ, anh Lê Văn Chiều đã sớm tham gia vào hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam. Nhờ tinh thần kỷ luật cao, gan dạ trong chiến đấu và thông thuộc từng bờ kênh, lối rạch vùng ven, anh được tổ chức tin tưởng giao giữ chức vụ Tiểu đội phó. Trên cương vị của mình, anh đã sát cánh cùng đồng đội kiên cường bám trụ từng công sự, phối hợp chặt chẽ với lực lượng du kích mật để bẻ gãy nhiều trận càn quét, giữ vững vành đai an toàn cho vùng căn cứ lõm xã Hưng Long.

Bước ngoặt bi tráng đến vào năm 1963 - một năm đầy giông bão và đau thương đối với gia đình mẹ Ngô Thị Lan. Đó là thời điểm Mỹ - Ngụy điên cuồng dồn dân lập ấp chiến lược và nã pháo điên cuồng vào các vùng giáp ranh nhằm nhổ tận gốc phong trào cách mạng. Trong một trận chiến đấu trực diện vô cùng ác liệt vào năm 1963, khi hỏa lực địch điên cuồng áp đảo hòng san phẳng trận địa, Tiểu đội phó Lê Văn Chiều đã dũng cảm chỉ huy các chiến sĩ đánh trả kiên quyết. Anh hiên ngang bám trụ, nổ súng kiên cường để yểm trợ cho đồng đội và nhân dân rút lui an toàn.

Giữa làn mưa bom bão đạn tàn bạo của kẻ thù, một loạt đạn pháo đã trúng vào vị trí của anh. Anh Lê Văn Chiều đã anh dũng hy sinh ngay trên mặt trận quê hương. Điều đau đớn và nghiệt ngã thay, cũng chính trong năm 1963 ấy, người anh cả của anh là Tiểu đội trưởng du kích Lê Phước Vĩnh cũng đã ngã xuống trên chiến trường giáp ranh. Hai anh em ruột thịt, hai người con trai yêu quý của mẹ Lan đã hiến dâng trọn vẹn tuổi xuân và máu xương cho Tổ quốc trong cùng một năm, dệt nên một tượng đài bất tử về lòng trung kiên.

Chiến tranh khốc liệt đã lùi xa vào quá khứ, những vết thương bom đạn tại ấp 3 nay đã được chữa lành bằng màu xanh trù phú của ruộng đồng. Để tri ân sâu sắc công ơn trời biển và sự xả thân anh dũng của anh, ngày 09 tháng 09 năm 1977, Thủ tướng Chính phủ đã ký quyết định số 986/QĐ-TTg truy tặng tấm bằng Tổ quốc ghi công mang số hiệu HCM 7249 cho Liệt sĩ Lê Văn Chiều.

Hôm nay, tại ngôi nhà mang số hiệu C2/24 ấp 18, xã Hưng Long, tấm bằng Tổ quốc ghi công đỏ thắm của anh được người chị gái là bà Lê Thị Sạng trân trọng treo ở nơi trang nghiêm nhất. Đứng bên cạnh chân dung người mẹ vĩ đại và người anh cả Lê Phước Vĩnh, hương hồn của Tiểu đội phó Lê Văn Chiều đã vĩnh viễn hòa cùng mạch ngầm sông núi quê hương, trở thành ngọn đuốc rực sáng soi đường và là niềm tự hào vĩnh cửu cho các thế hệ trẻ Hưng Long hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn