Hương vị cơm nắm và tình mẹ hậu phương
Những nắm cơm được ép thật chặt bằng lá chuối hoặc vải màn, dính chút tro bếp mộc mạc nhưng bên trong lại đượm vị ngọt của gạo mới và vị bùi béo của muối vừng, muối lạc. Đó là "lương thực thần kỳ" đã nuôi sống đoàn quân trong những đợt hành quân thần tốc xuyên đêm. Từng nắm cơm là tình cảm của các bà, các mẹ nơi hậu phương chắt chiu gửi gắm, mong các con có đủ sức để "chân cứng đá mềm". Người lính khi mở nắm cơm ra, ngửi thấy mùi gạo thơm, như thấy cả hình bóng quê nhà hiện hữu ngay giữa chiến t
Những nắm cơm được ép thật chặt bằng lá chuối hoặc vải màn, dính chút tro bếp mộc mạc nhưng bên trong lại đượm vị ngọt của gạo mới và vị bùi béo của muối vừng, muối lạc. Đó là "lương thực thần kỳ" đã nuôi sống đoàn quân trong những đợt hành quân thần tốc xuyên đêm. Từng nắm cơm là tình cảm của các bà, các mẹ nơi hậu phương chắt chiu gửi gắm, mong các con có đủ sức để "chân cứng đá mềm". Người lính khi mở nắm cơm ra, ngửi thấy mùi gạo thơm, như thấy cả hình bóng quê nhà hiện hữu ngay giữa chiến trường khói lửa. Vị mặn của muối quyện với vị ngọt của gạo như sự hòa quyện giữa gian khổ và hy vọng, tiếp thêm sức mạnh để họ vượt qua những cơn đói lả, bám trụ trận địa và thực hiện những đòn tấn công bất ngờ khiến quân thù phải khiếp sợ.


