Hữu Phước – Người dân công Quảng Bình kiên cường giữa mưa bom lửa đạn
Hữu Phước sinh năm 1948 tại một làng ven sông Nhật Lệ, tỉnh Quảng Bình – vùng đất được xem là “tuyến lửa” trong những năm kháng chiến chống Mỹ, nơi từ năm 1965 đến 1972 hứng chịu hàng vạn tấn bom đạn nhằm cắt đứt tuyến chi viện từ miền Bắc vào miền Nam; lớn lên trong cảnh quê hương ngày đêm rung chuyển bởi tiếng máy bay và bom nổ, Phước sớm quen với việc đào hầm tránh bom và giúp gia đình vận chuyển lương thực, đến năm 1965, khi vừa tròn 17 tuổi, cậu thanh niên khỏe mạnh, chịu khó ấy tình nguyện tham gia lực lượng dân công hỏa tuyến, nhận nhiệm vụ gùi đạn, tải gạo và san lấp hố bom trên những con đường huyết mạch dẫn vào tuyến đường Trường Sơn, nơi mà mỗi chuyến hàng đều phải đi xuyên qua những trọng điểm đánh phá ác liệt của không quân Mỹ; trong một đêm mưa tầm tã năm 1968, khi chiến sự leo thang mạnh mẽ và các tuyến đường bị đánh phá liên tục, Hữu Phước cùng tổ dân công nhận nhiệm vụ khẩn cấp vận chuyển hàng tiếp tế ra bến phà qua sông để kịp đưa vào chiến trường miền Nam, dù biết khu vực này thường xuyên bị ném bom tọa độ, cậu vẫn gùi trên lưng hơn ba mươi kilôgam đạn, bước đi vững vàng trong ánh pháo sáng chói lòa, nhiều lần phải nằm rạp xuống bên vệ đường khi tiếng bom rít lên trên đầu, rồi lại nhanh chóng đứng dậy tiếp tục hành trình mà không một lời than vãn; có lần, một quả bom rơi gần đội hình khiến đất đá văng tung tóe, nhiều người bị thương, Hữu Phước đã cùng đồng đội nhanh chóng đưa người bị nạn vào hầm trú ẩn, sau đó quay trở lại con đường đầy khói bụi để hoàn thành nốt chuyến hàng dang dở, bởi anh luôn tâm niệm rằng mỗi viên đạn, mỗi bao gạo đến được tiền tuyến là góp phần giữ vững thế trận của bộ đội; suốt những năm 1969–1972, khi Quảng Bình trở thành một trong những địa phương bị đánh phá ác liệt nhất miền Bắc, Hữu Phước vẫn bền bỉ gùi hàng xuyên đêm, sửa đường ban ngày, không ngại mưa bom bão đạn, đôi vai chai sần vì đòn gánh, bàn chân rớm máu vì dẫm lên đất đá sắc nhọn, nhưng ánh mắt lúc nào cũng rực lên niềm tin vào ngày đất nước thống nhất, và chính tinh thần chịu khó, gan dạ, không sợ hy sinh ấy đã làm nên hình ảnh tiêu biểu của lớp thanh niên dân công Quảng Bình trong kháng chiến – những con người thầm lặng nhưng kiên cường, góp phần giữ vững mạch máu giao thông và tiếp sức cho tiền tuyến cho đến ngày hòa bình lập lại.



